Vậy anh…”
“Câm miệng!” Hạ Thanh Thời nghiến chặt răng, gắt gao cắt ngang lời anh: “Em đã bảo là em không uống!”
Hoắc Đình Dịch đậu xe xong liền dẫn Bóng Nhỏ tiến lên phòng bệnh.
Vừa nhìn thấy cánh tay Yến Thời bị băng bó, Bóng Nhỏ lập tức òa khóc nức nở. Bé ôm chầm lấy chân Yến Thời, nước mắt nước mũi giàn giụa, khuôn mặt bầu bĩnh lộ rõ vẻ vô cùng đau khổ: “Anh Yến Thời, anh sắp chết rồi sao?”
Hạ Thanh Thời gõ đầu Bóng Nhỏ, bực bội nói: “Phỉ phui cái miệng!”
Vì Yến Thời không có gì quá đáng ngại nên chỉ cần xử lý xong vết thương là có thể xuất viện về nhà.
Hoắc tiên sinh cảm thấy vô cùng đau đầu, quãng đường ngắn ngủi từ bệnh viện ra đến bãi đậu xe thôi mà anh đã thấy đầu óc mình như muốn nổ tung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


