Hoắc Đình Dịch đưa tay xem đồng hồ, khẽ đáp: “Tôi vẫn còn việc, cần đưa cô về khách sạn ngay lập tức.”
“Việc gì thế?” Cô quay đầu nhìn người đàn ông đứng kề bên. Nét mặt vốn điển trai, lịch thiệp và ân cần kia giờ đây lại lộ rõ vẻ lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn.
“Đừng nhúc nhích.” Hoắc Đình Dịch bảo, rồi quỳ xuống kiểm tra mắt cá chân cô.
Thừa lúc anh ngồi xổm đối diện, Hạ Thanh Thời vòng tay ôm lấy cổ anh, đặt một nụ hôn khẽ lên má. Hoắc Đình Dịch khựng người, vội đưa tay đẩy cô ra, nhưng Hạ Thanh Thời vẫn níu chặt không rời.
Hơi thở ngọt ngào mùi trái cây quen thuộc từ môi cô phả ra, gợi nhắc anh về những ký ức đêm khuya đã cố chôn sâu. Trái tim anh bỗng đập rộn ràng. Thế nhưng, chỉ một thoáng sau, cô lại chủ động rời khỏi anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


