Hoắc Tòng Hi mặc quần áo dài tay, cửa sổ đóng kín mít, cứ như cô ấy đang cảm thấy rất lạnh.
Hạ Thanh Thời đưa bát cháo gà mà cô đã nhờ chị Phân hầm cho Hoắc Tòng Hi: “Nghe nói món này rất bổ.”
Khẽ húp hai muỗng cháo, Hoắc Tòng Hi bỗng nở nụ cười, nhỏ nhẹ cất lời: “Thật ra tôi gọi điện không phải để chúc mừng cô, mà là lấy cớ để cô có thể đến đây trò chuyện với tôi.”
Hạ Thanh Thời không biết phải đáp lời ra sao, chỉ đành lặng lẽ nhìn đối phương.
“Ban đầu, tôi và anh ấy yêu nhau hệt như bao cặp đôi bình thường khác. Gia đình anh ấy lại rất coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, mà bố tôi chỉ là tài xế, vì vậy nhà họ Dung chưa bao giờ chấp nhận tôi.
Khi họ kết hôn, cô ta đã tìm gặp riêng tôi, nói rằng cuộc hôn nhân giữa cô ta và anh ấy đơn thuần chỉ vì lợi ích kinh tế giữa hai gia đình, không hề có tình cảm gì, và sau khi cưới, cô ta sẽ không can thiệp vào chuyện của chúng tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



