Hôm qua, sau vụ xung đột giữa anh ta và phóng viên, đã có người báo cảnh sát. Cảnh sát nhanh chóng có mặt, đưa cả hai bên về đồn. Lúc đó, anh ta hoàn toàn không hay biết điện thoại đã bị rơi mất, mãi đến hai tiếng sau, khi rời khỏi đồn, anh ta mới tá hỏa nhận ra chiếc điện thoại không còn bên mình, cũng không hề nằm trên xe. Mặc dù Nhậm Hoài Tây khăng khăng rằng điện thoại của mình không chứa bất cứ thứ gì "nhạy cảm", nhưng Katie vẫn lo ngại có thể có ảnh "giường chiếu" bên trong, nên cô lập tức buộc anh ta báo mất để khóa điện thoại vĩnh viễn.
Ai nấy đều cho rằng mọi chuyện đã êm xuôi, kể cả Hạ Thanh Thời, cho đến khi cô nhận được tấm hình vừa gửi tới. Giờ đây ngẫm lại, chắc hẳn chiếc điện thoại của anh ta không phải bị đánh rơi mà là bị đánh cắp.
Không kịp suy nghĩ thêm, Hạ Thanh Thời thay vội quần áo rồi tức tốc đến công ty. Khi cô vừa đặt chân tới nơi, Tiểu Đại cũng đang áp giải Nhậm Hoài Tây vào trong. Hạ Thanh Thời bảo Tiểu Đại ra ngoài, trong phòng làm việc chỉ còn lại mình cô và Nhậm Hoài Tây. Cô chủ động mở lời: “Trong điện thoại của cậu, ngoài ảnh của tôi ra thì còn cất giữ thứ gì khác nữa không?”
Nhậm Hoài Tây đang ngồi mân mê chiếc điện thoại mới thì giật thót mình, ván trò chơi đang dang dở cũng mặc kệ, anh ta hoảng hốt nhìn Hạ Thanh Thời. “Cậu nhìn tôi làm gì?” Trên đường đến công ty, cô liên tục nhận được thêm những tấm hình khác. Hạ Thanh Thời mở ảnh trong điện thoại của mình ra, ném về phía Nhậm Hoài Tây: “Cậu thử nghĩ xem, có ai biết mật mã điện thoại của cậu mà chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ đã có thể lấy được những tấm hình này không?”
Từ lúc anh ta vào đồn cảnh sát cho đến khi phát hiện mất điện thoại cũng chỉ vọn vẹn hai tiếng đồng hồ. Katie đã tính toán kỹ lưỡng nhằm tránh những sự cố tương tự, nhưng điều ấy chỉ có thể ngăn chặn người nhặt được điện thoại chứ không thể đề phòng kẻ có ý đồ trộm cắp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)