“Em không có!” Hạ Thanh Thời lớn tiếng phản bác, nhưng rồi ngay lập tức đau khổ quay mặt đi, không muốn đối phương nhìn thấy biểu cảm của mình. Cô hít thở sâu nhiều lần, cuối cùng cũng tự trấn tĩnh mình: “Em không hề có bất kỳ trách nhiệm nào với thằng bé, huống hồ nó còn có một người anh trai tốt như anh mà, phải không?”
Dứt lời, cô không nhìn Hoắc Đình Dịch mà bước lên lầu.
Cạch. Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau. Đó là Joey, ban nãy khi được dẫn đi tắm, cậu đã quên mang theo quả bóng. Cậu bé chỉ mặc độc chiếc quần lót chạy về phòng lấy bóng, nhưng sau khi nghe cuộc nói chuyện của hai người lớn, quả bóng trên tay cậu đã rơi xuống sàn.
“Joey,” Hoắc Đình Dịch tiến đến trước mặt cậu bé, rồi ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: “Thật ra chị con rất thương con, chị ấy chỉ chưa quen thôi, chúng ta hãy cho chị ấy thêm thời gian được không?”
***
Vài ngày sau là tiệc đại thọ lục tuần của ông Hạ, một dịp lý tưởng để hai gia đình Hoắc và Hạ gặp gỡ. Đây là buổi gặp mặt đầu tiên giữa các bậc phụ huynh hai bên, tuy không yêu cầu sự trang trọng thái quá nhưng cũng không thể qua loa, đại khái.
Hai vợ chồng thức dậy từ tinh mơ. Sau khi xác nhận địa chỉ nhà hàng, Hoắc tiên sinh tự mình lái xe đi đón mẹ, còn Hạ Thanh Thời thì quay về nhà họ Hoắc để đón Yến Thời. Bởi hôm nay gia đình họ Hoắc ra ngoài dự tiệc, Yến Thời cũng được diện trang phục đẹp, không còn chiếc áo trùm cũ kỹ mặc quanh năm nữa mà thay vào đó là bộ vest mới tinh tươm.
“Ai thắt nơ cho anh vậy? Lệch hết rồi kìa.” Hạ Thanh Thời vỗ nhẹ vào cánh tay Yến Thời, anh hiểu ý liền cúi người xuống. Hạ Thanh Thời gỡ chiếc nơ lệch lạc ra, thắt lại ngay ngắn cho anh, xác nhận không còn sai sót nào mới vỗ nhẹ vào người anh, cười nói: “Yến Thời nhà mình đẹp trai quá!”
Khi Yến Thời im lặng, anh trông chẳng khác nào một chàng trai khôi ngô, khỏe mạnh bình thường.
Chẳng biết Thẩm Lộ Dao đã lên lầu tự lúc nào. Bà ta hết nhìn Yến Thời rồi lại quay sang nhìn Hạ Thanh Thời, sau đó cười tủm tỉm: “Thanh Thời, cháu thấy bộ vest mà dì đặt may riêng cho Yến Thời có đẹp không?”
“Vâng.” Hạ Thanh Thời cười đáp: “Rất đẹp ạ.”
Nói rồi, cô dẫn Yến Thời xuống lầu.
“Ối chà.” Thẩm Lộ Dao đi phía sau họ, giả vờ như muốn nói rồi lại thôi: “Thế… Hôm nay Tiểu Hoắc có tới không?”
“Cháu không rõ, cháu còn chưa gặp anh ấy.” Dứt lời, Hạ Thanh Thời thậm chí còn đảo mắt nhìn quanh như đang tìm kiếm Hoắc Đình Dịch: “Nếu dì Thẩm sốt sắng quan tâm anh ấy đến vậy thì khi nào thấy anh ấy, dì nhớ báo cho cháu biết nhé.”
Hạ Thanh Thời mỉm cười với anh ta.
Một lát sau, đúng như dự đoán, Diệp Chân Chân gửi tin nhắn cho Hạ Thanh Thời.
“Hôm nay Dịch Tiêu có đến nhà cậu không?”
Diệp Chân Chân đã đảm nhận vị trí "bánh xe dự phòng" của Dịch Tiêu suốt một thời gian dài, khát vọng lớn nhất cuộc đời cô là một ngày nào đó sẽ được trở thành "bánh xe chính thức". Trước đó, cô nghe phong phanh chuyện Dịch Tiêu và Hạ Hiểu Đường có xích mích, thậm chí là chia tay, nhưng chưa thể kiểm chứng thông tin này có phải thật hay không. Bởi vậy, hôm nay nhân dịp tiệc sinh nhật ông Hạ, cô muốn tiện thể thăm dò tình hình. Nếu Dịch Tiêu vắng mặt ngay cả trong sự kiện này, thì chắc chắn mối quan hệ của họ đã chấm dứt.
Hạ Thanh Thời không ngần ngại dập tắt hy vọng của cô nàng: “Anh ấy đến.”
Các thành viên khác trong gia đình Hạ được tài xế riêng đưa đón, chỉ có Hạ Thanh Thời tự mình lái xe đưa Yến Thời đi.
Bữa tiệc bắt đầu vào mười hai giờ trưa, nhưng lúc này còn khá sớm. Hạ Thanh Thời tận dụng thời gian rảnh rỗi, đỗ xe trước một tiệm bánh ngọt và đưa Yến Thời vào thưởng thức kem.
Yến Thời đặc biệt mê đồ ngọt. Một tay anh cầm cây kem vani, tay kia giữ bánh sô-cô-la, miệng cười toe toét: “Ngon quá!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)