Cảm xúc trong Hạ Thanh Thời biến đổi thất thường như chong chóng. Có lúc cô thấy thằng bé thật đáng thương, nhưng đôi khi lại hoàn toàn vô cảm: nó đáng thương thì có liên quan gì đến cô? Huống hồ trên thế giới này có hàng triệu người đáng thương khác, cô làm sao có thể thấu hiểu hết cho tất cả?
Trong lúc dùng bữa sáng, ông Hạ đã gọi điện đến.
Hạ Thanh Thời thừa hiểu ông gọi đến vì chuyện gì. Trước mặt ông, cô luôn là một người con gái hiền lành, lễ phép: “Chào buổi sáng bố ạ.”
Giọng ông Hạ vang lên đầy nghiêm nghị: “Bố đã biết con đăng ký kết hôn từ khi còn ở nước ngoài rồi. Chuyện trọng đại như vậy mà sao con không hé răng nửa lời với bố?”
Vốn đoán trước ông Hạ sẽ chất vấn về chuyện này, Hạ Thanh Thời đã sớm chuẩn bị phương án đối phó. Cô lập tức nhỏ nhẹ trả lời: “Bố ơi, con không hề cố ý giấu bố đâu ạ… Đợi đến khi chúng ta gặp mặt, con sẽ trình bày rõ ràng cho bố nghe được không ạ?”
Hoắc Đình Dịch ngồi ăn sáng bên cạnh, vì quá hiểu rõ tính cách của cô nên khi nghe vậy, anh chỉ khẽ bật cười.
Hạ Thanh Thời lườm anh một cái rồi nói tiếp vào điện thoại: “Trưa nay con định về nhà dùng cơm, bố có ở nhà không ạ?”
(2) Rút củi dưới đáy nồi: Ám chỉ việc loại bỏ nguyên nhân gốc rễ của một vấn đề để giải quyết triệt để.
Tiên sinh Hoắc khẽ thở dài, giả vờ tỏ ra vô cùng rộng lượng, bao dung với cô vợ đang cố tình kiếm chuyện: “Nếu em đã nghĩ như vậy thì anh cũng chẳng còn cách nào khác.”
***
Đúng mười hai giờ trưa, hai người đã có mặt tại nhà họ Hạ.
Khi họ đặt chân đến, Thẩm Lộ Dao đã ngồi sẵn trong phòng khách đợi chờ. Bà ta vẫn giữ vẻ ngoài cẩn trọng, không chút sơ hở, có điều, sau khi nhìn thấy Hoắc Đình Dịch, nụ cười trên môi bà ta chợt phai nhạt đi đôi phần.
Hạ Thanh Thời chẳng khó để đoán được bà ta đang mưu tính điều gì.
Cô và Hạ Hiểu Đường đồng trang lứa. Từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành, Thẩm Lộ Dao luôn dốc hết sức để Hạ Hiểu Đường phải vượt trội hơn cô: ngày đi học thì tranh giành trường danh tiếng, còn bây giờ thì đến lượt “chồng tốt”.
Hạ Hiểu Đường đã có bạn trai với gia thế cực kỳ khá giả, chính là Dịch Tiêu – Nhị thiếu gia của gia tộc họ Dịch. Đáng tiếc, chàng Nhị thiếu gia họ Dịch này lại không có cơ hội thừa kế sản nghiệp, nên Thẩm Lộ Dao chẳng mấy vừa lòng với cậu con rể tương lai. Bởi vậy, khi cô ruột cô giới thiệu con trai độc nhất của nhà họ Lương cho cô, bà ta cũng muốn nhúng tay vào. Giờ đây khi đối mặt với Hoắc Đình Dịch, chắc hẳn bà ta phải tức đến mức muốn “phun máu” ra ngoài nhỉ?
Hạ Thanh Thời chẳng mấy bận tâm đến những màn kịch của bà ta, huống hồ hai mẹ con họ đều ngốc nghếch như nhau, từ trước đến nay đều bị cô “dắt mũi”.
Ông Hạ gọi Hoắc Đình Dịch lên thư phòng. Thấy vậy, Hạ Thanh Thời liền đi lên tầng hai để tìm Yến Thời.
Phòng của Yến Thời nằm ở cuối hành lang. Hạ Thanh Thời đứng trước cửa, gõ khẽ, rồi định vặn tay nắm để vào, nhưng cô không thể mở được.
Cô cất tiếng gọi: “Yến Thời? Anh ở đâu rồi?”
Bên trong phòng vọng ra tiếng động. Cô nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại, dần tiến đến gần, rồi dừng hẳn trước cửa. Sau đó, giọng Yến Thời cất lên đầy vui mừng: “Thanh Thanh, là em đấy à?”
“Em đây.” Nghe được giọng anh, Hạ Thanh Thời liền cảm thấy yên lòng. Cô xoay tay nắm cửa, nói: “Anh Yến Thời, mở cửa cho em vào đi ạ.”
Người trong phòng vẫn im lặng, qua một hồi lâu mà không hề lên tiếng. Hạ Thanh Thời lo lắng: “Yến Thời, anh có ổn không?”
Tiếng bước chân chợt vọng đến từ phía sau. Khi cô quay đầu, người phục vụ tên Lệ đang đứng đó, tay cầm lủng lẳng một chùm chìa khóa. Nhận thấy ánh mắt của Hạ Thanh Thời, chị Lệ nở nụ cười lúng túng. "Tôi đến để mở cửa cho tiểu thư," chị giải thích.
Hạ Thanh Thời giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng thái dương cô thoáng giật nhẹ vài cái.
Nhận ra nét mặt cô không mấy vui vẻ, chị Lệ ngập ngừng rồi vội thanh minh: "Vì nhà cửa luôn bận rộn, không thể nào trông chừng Yến Thời cả ngày được, nên thường ngày bà chủ đều dặn chúng tôi khóa trái cửa phòng cậu ấy lại, để tránh cậu ấy chạy lung tung rồi lỡ có chuyện không hay thì khổ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

