Trong suy nghĩ của cô, bố của Sâu Mập là người đàn ông vô trách nhiệm, làm cô to bụng rồi phủi mông bỏ đi, vì thế cô gọi bố của con mình là Vương Bát Đản (nghĩa là đồ khốn nạn), vì thế mà cô đặt biệt danh cho con mình là “Vương Sâu Mập” để con theo họ bố luôn. Vì thế, “Vương” trong “Vương Sâu Mập” là một cái họ chứ không có nghĩa là “Vua của loài Sâu”.
Nhìn cô gái trẻ tuổi trước mắt, Hạ Thanh Thời cảm thấy tâm trạng mình thật phức tạp. Nhưng sự chú ý của cô nhanh chóng bị một chuyện khác làm xao nhãng.
Trên bàn cơm, trước mặt mọi người, Yến Thời đột ngột thốt lên sau khi gặm xong một khúc xương sườn: “Chị Cá Nhỏ giống Tiêu Tiêu thật đấy.”
Bóng Nhỏ đang say sưa gặm móng heo, còn những người khác thì chẳng ai biết Tiếu Tiêu trông như thế nào.
Bàn ăn bỗng chốc im bặt. Sợ Yến Thời khó xử, Hoắc tiên sinh định lên tiếng cứu vãn, nhưng Hoắc phu nhân đã nhanh chóng đạp vào chân anh một cái, khiến Hoắc tiên sinh phải nuốt câu hỏi “Chị Cá Nhỏ là ai?” trở lại.
Ba giây sau, anh thầm cảm thấy may mắn vì đã không hỏi “chị Cá Nhỏ là ai”. Hoắc tiên sinh có thể hình dung ra cảnh Hoắc phu nhân sẽ cười khẩy hỏi anh: “Sao anh không hỏi Tiêu Tiêu là ai? Chẳng lẽ anh quen Tiêu Tiêu?”
Có điều lần này Hoắc tiên sinh đã lo xa quá rồi. Hoắc phu nhân hoàn toàn, từ đầu đến cuối, chẳng hề quan tâm anh có biết Tiêu Tiêu hay không, bởi lẽ lúc này cô đang giật mình vì sự “tụt hậu” của chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


