Hạ Thanh Thời khẽ kéo khẩu trang xuống, cất tiếng quát: “Hai đứa đứng lẩn quẩn ở đó làm gì? Đi nhanh lên!”
“Vâng, tới liền đây ạ.” Thấy em gái nổi giận, Yến Thời vội vàng đáp lời, sau đó cõng Bóng Nhỏ lên lưng, chầm chậm bước về phía trước.
Đợi hai anh em đến gần, Hạ Thanh Thời nhìn Bóng Nhỏ bám chặt lấy lưng Yến Thời như một con bạch tuộc, giận dữ nói: “Bộ em bị gãy chân sao? Xuống mà tự đi đi!”
Yến Thời rất mực che chở Bóng Nhỏ, chú bé chưa kịp lên tiếng thì anh đã vội giành lời: “Thanh Thanh, em đi nhanh quá, Bóng Bóng không theo kịp đâu, anh cõng em ấy là được rồi mà.”
Thấy Yến Thời nói có lý, Bóng Béo đang nằm trên lưng anh liền không giả vờ mệt mỏi nữa, mà vui vẻ đáp lời: “Đúng vậy ạ.”
Hạ Thanh Thời: “…” Lý lẽ quá hợp tình hợp lý, khiến cô không tài nào phản bác được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



