Con đâu có nói! Chị đáng ghét! Con muốn ngủ hu hu hu!”
Hạ Thanh Thời ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Bóng Nhỏ trong mấy giây, sau đó lạnh giọng nói: “Em không phải là Bóng Bảo của chị.”
Bóng Nhỏ ngừng khóc, ngừng quẫy đạp, cậu bé mở mắt ra.
Hạ Thanh Thời thở dài một tiếng: “Bóng Bảo của chị rất ngoan ngoãn, em ấy chưa từng cãi lời chị, chị gọi dậy là em ấy dậy ngay, bảo ăn sáng là em ấy lập tức ăn sáng, em ấy còn biết giúp ông Nguyễn tưới hoa nữa chứ. Em không chịu vâng lời nên không phải là Bóng Bảo của chị rồi, mau trả Bóng Bảo của chị lại đây!”
“Là con mà!” Bóng Nhỏ hoảng hốt nắm chặt vạt áo Hạ Thanh Thời: “Chị ơi! Con chính là Bóng Bảo mà!”
Suốt buổi ban mai, do e ngại chị sẽ chẳng tin mình chính là Bóng Nhỏ, cậu bé đã hóa thân thành một đứa trẻ vô cùng hiền ngoan.
Trong bữa sáng, thay vì vội vồ lấy trứng cho Yến Thời ca ca, cậu bé lại ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dành riêng cho mình, cẩn thận bóc vỏ trứng rồi đặt vào bát của Hạ Thanh Thời, sau đó mới ngước mắt nhìn chị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


