Nhìn ánh mắt của cậu bạn, Ôn Quỳ suýt bật cười. Đúng là đàn ông, chiều cao là sĩ diện của họ hay sao. Cô hắng giọng: “Tớ thật sự không thích uống sữa sau khi ăn bánh bao, cậu tự uống đi.”
Nguyên Dĩ Nam trợn mắt: “…”
Đúng lúc này, Thẩm Chiêu Dã đã vặn sẵn nắp một chai nước suối, đưa cho Ôn Quỳ, còn dặn uống xong cứ đưa anh cầm cho.
Ôn Quỳ cầm chai nước, nhướn mày đầy đắc ý với Nguyên Dĩ Nam, hạ giọng: “Anh ấy cao một mét chín hai, cậu không cao bằng là bình thường, chênh nhau bảy phân lận.”
Biết Nguyên Dĩ Nam nói nhỏ, không để Thẩm Chiêu Dã nghe thấy, Ôn Quỳ khẽ nhướn mày, vẻ mặt đầy khiêu khích: “Sao nào? Định mách lẻo với Trình Chân à? Kể cả thế thì bọn tớ cũng là người một nhà rồi. Bây giờ chưa phải thì sau này sẽ phải thôi.”
Nguyên Dĩ Nam khẽ “hừ” một tiếng, mắng cô: “Mê trai.”
Ôn Quỳ lập tức vặn chặt nắp chai, chỉ muốn dùng chai nước chọc cho cậu ta một phát. Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Chiêu Dã đã chen vào giữa hai người, đặt tay lên vai cô: “Nguyên Nguyên…”
Anh còn chưa nói xong, Ôn Quỳ đã phản ứng như một chú mèo con bị giật mình. Mặt cô hơi đỏ, vội cất chai nước đi, hắng giọng hai tiếng rồi nhanh chóng chỉ sang Khương Thư Sương, nghiêm mặt giới thiệu: “Tớ còn chưa giới thiệu hai người làm quen mà. Đây là đại mỹ nữ Khương Thư Sương, người Bắc Kinh, độc thân, cũng đang thực tập ở Lĩnh Đồ như tớ.”
Cô nắm lấy vai Khương Thư Sương, cười tươi giới thiệu. Khi nói đến Nguyên Dĩ Nam thì giọng điệu qua loa hơn hẳn: “Bọn tớ là bạn học cấp ba, trùng hợp là cậu ta lại chơi thân với một đại mỹ nữ khác của tớ, nên mới có cái nhóm ba người chơi với nhau đến tận bây giờ.”
Nói xong, Ôn Quỳ quay đầu nháy mắt với Khương Thư Sương: “Sau này biết đâu cô bạn kia của tớ sẽ ra Bắc Kinh chơi, có cơ hội có thể đi chơi cùng nhau.”
Khương Thư Sương cười gật đầu. Quả nhiên người đẹp đều chơi theo nhóm, nhìn Ôn Quỳ, Nguyên Dĩ Nam và Thẩm Chiêu Dã đứng cùng nhau thật sự rất đẹp mắt. Cô được Ôn Quỳ khen là đại mỹ nữ, còn có chút ngượng ngùng.
Nhưng Ôn Quỳ sau đó lại không nói gì nữa.
Khương Thư Sương đang đợi cô giới thiệu Thẩm Chiêu Dã, không ngờ cô lại im bặt, sự tò mò khiến cô ngứa ngáy trong lòng, vội vàng nháy mắt ra hiệu.
Ôn Quỳ khẽ ho một tiếng, cô cũng không biết nên giới thiệu Thẩm Chiêu Dã thế nào.
Họ bây giờ là bạn bè, nhưng nếu giới thiệu, chắc chắn sẽ phải nói quen nhau ra sao. Ôn Quỳ không thể nào lôi chuyện họ là bạn cùng phòng, hay nhắc đến bà Thẩm ra nói được.
Ôn Quỳ và Khương Thư Sương tuy thân thiết, nhưng dù sao cũng là bạn quen ở công ty. Những chuyện riêng tư thế này, cô chỉ kể cho hội bạn thân nghe. Không phải là không tin tưởng, mà là nên có chút giữ kẽ.
Thẩm Chiêu Dã nhìn thấy ánh mắt và cử chỉ của hai người, cong mắt cười, chủ động tiếp lời: “Tôi là bạn của Ôn Quỳ, vừa đến Bắc Kinh không lâu, tiếng Trung nói còn chưa tốt lắm, mong mọi người chiếu cố.”
Sự chú ý của Khương Thư Sương lập tức chuyển hướng, cô thốt lên kinh ngạc: “Anh còn biết dùng cả từ ‘chiếu cố’ nữa, giỏi thật đấy. Anh là người nước nào vậy? Vừa đến Bắc Kinh thì ở đây có…”
Ôn Quỳ thấy Thẩm Chiêu Dã rất tự nhiên chuyển chủ đề đi, trong lòng thầm khen ngợi khả năng giao tiếp của anh một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
