“Bật rồi mà mẹ.” Ôn Quỳ không dám liếc nhìn Thẩm Chiêu Dã, nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt anh đang dán chặt vào mình, khiến cô có chút mất tự nhiên. Cô vội lái sang chuyện khác: “Bà ngoại ơi, mọi người ăn cơm chưa ạ?”
Ông bà ngoại lập tức cười hiền gật đầu. Ông nói: “Vừa nãy ông còn đang cắt tỉa cây trong vườn đấy. Mấy con cá cảnh ở nhà dạo này lanh lợi lắm, chỉ chờ cháu về là biểu diễn cho xem thôi.”
Ôn Quỳ liếc mắt, thấy Thẩm Chiêu Dã đã đổi tư thế, hai tay chống cằm, ra chiều thích thú hóng chuyện nhà cô.
Mặt cô lại đỏ hơn một chút. “Chẳng phải con đã nói rồi sao, con đang đi làm mà. Dù có nhớ mọi người cũng chẳng về được ngay, đợi con xin nghỉ phép là con về liền.”
Cô vội ấn camera xuống, trừng mắt nhìn anh, ra hiệu hỏi anh muốn làm gì.
Thẩm Chiêu Dã tỏ vẻ vô tội, chỉ chỉ vào lốc sữa Wahaha trên tay. Rõ ràng là anh đã nghe được cuộc nói chuyện, nên chuẩn bị sẵn cho cô mang đi team building.
Ôn Quỳ hắng giọng, cầm lại điện thoại, giải thích với ba người đang lo lắng ở đầu dây bên kia, rồi nói mình sắp phải đi team building của công ty, không có thời gian ở cùng mẹ, hẹn bà một dịp khác.
Nói xong không lâu, Ôn Quỳ ngáp một cái, vẫy tay chào mọi người.
Tưởng cô đã cúp máy, Thẩm Chiêu Dã liền ghé sát mặt lại gần: “Nguyên Nguyên?”
Mẹ Ôn ở đầu dây bên kia lập tức vặn hỏi: “Ai đấy?! Có giọng con trai! Thằng nào ở trong phòng con đấy?!”
Ôn Quỳ cười tỉnh bơ, vờ nhấn nút phát rồi lại tạm dừng một video nào đó: “Gì đâu mẹ, con đang xem video thôi mà. Blogger này cũng nuôi một con mèo tên là Nguyên Nguyên.”
Mẹ Ôn vẫn tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng bị ông bà ngoại xua đi. Họ lần lượt chúc Ôn Quỳ ngủ ngon rồi mới cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại, bà Thích Như Lâm vẫn trầm ngâm, hồi tưởng lại những hành động của con gái vừa rồi.
Vài phút sau, bà nhíu mày nói: “Không được, con vẫn phải ra Bắc Kinh xem con bé thế nào.” Nhà họ Ôn ba đời độc đinh mới có một cô con gái, không thể nuôi lớn đến vậy rồi lại bị thằng đàn ông nào đó lừa gạt được.
Bà ngoại đã quen với tính đa nghi của con gái, gật đầu: “Vậy con đợi Nguyên Nguyên đi team building về rồi hẹn con bé.”
“Không, con sẽ tự tìm thời gian qua.” Bà Thích Như Lâm lắc đầu, “Nó mà biết trước thì sẽ chuẩn bị sẵn sàng.”
Con bé Ôn Quỳ tinh quái đến vậy, muốn tìm ra manh mối thì không thể “đánh rắn động cỏ”.
…
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ôn Quỳ xoa xoa đầu.
Sao trong mơ vẫn là cảnh Thẩm Chiêu Dã cúi đầu gọi tên “Nguyên Nguyên” của mình tối qua vậy.
Ôn Quỳ ra khỏi nhà từ sớm, không muốn đi team building sát giờ, nhưng cô hoàn toàn không ngờ, lần team building này lại là leo núi.
Cứ tưởng hai ngày này cuối cùng cũng không cần vận động, có thể thoải mái nghỉ ngơi, team building sẽ là lái xe thẳng lên núi nướng thịt.
Rốt cuộc là đứa nào đã nghĩ ra cái trò team building leo núi quái quỷ này vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)