Từ ngày lên Bắc Kinh học đại học, đã lâu lắm rồi Ôn Quỳ mới được ăn món Nam Kinh chính gốc và ngon đến vậy. Cô cũng không biết Thẩm Chiêu Dã tìm đâu ra quán này, lật tung cả các app giao đồ ăn cũng không thấy.
Tâm trạng vui vẻ này kéo dài đến tận sáng thứ Hai. Ôn Quỳ chợt nhận ra, từ ngày làm việc ở Lĩnh Đồ, thứ Hai của cô chưa bao giờ u ám. Cô hoàn toàn miễn nhiễm với không khí ảm đạm đầu tuần của mọi người xung quanh.
Có lẽ là nhờ những ngày cuối tuần trôi qua quá đỗi ngọt ngào.
Ôn Quỳ sống trong căn nhà của Thẩm Chiêu Dã, không cần đụng tay vào bất cứ việc gì, ăn uống và vệ sinh hàng ngày đều do anh bao trọn. Ngay cả cuộc gọi ‘kiểm tra’ hàng tuần của mẹ, Ôn Quỳ cũng kiên nhẫn đối phó.
Cô nhẩm tính, còn chưa đầy nửa tháng nữa là đến kỳ lương. Đến lúc đó, nhất định phải tặng Thẩm Chiêu Dã một món quà lớn, cũng phải gửi quà cho mẹ, ông bà ngoại, rồi cả bà Thẩm và cậu em trai của anh nữa.
Nhưng cô không ngờ, mình lại là người nhận được quà trước.
Thành tích của Thẩm Chiêu Dã bỏ xa tất cả mọi người, vững vàng ở vị trí TOP 1 của showroom. Trung bình mỗi ngày anh bán được năm chiếc xe, gần như đơn nào cũng chốt thành công, lại còn có không ít khách quay lại. Quản lý khen ngợi không ngớt, nhưng anh vẫn khiêm tốn như cũ, nói rằng phần lớn là do bạn bè ủng hộ. Nhưng mọi người trong cửa hàng đều thấy, hội bạn của anh chỉ đến ủng hộ đúng ngày đầu tiên đã bị anh ‘đuổi khéo’, không cho đến nữa.
Có đồng nghiệp ghen tị gây khó dễ, nhưng Thẩm Chiêu Dã đều giải quyết rất ổn thỏa, không gây ra bất kỳ phiền phức nào cho quản lý.
Lần này, khi anh tìm quản lý nói chuyện riêng, ông còn có chút ngạc nhiên, không ngờ anh lại đưa ra một yêu cầu như vậy.
Quy tắc của showroom là không thể phá vỡ, dù là nhân viên bán hàng xuất sắc nhất cũng phải đợi đủ tháng mới được nhận lương, không có chuyện ứng trước. Nhưng Thẩm Chiêu Dã lại chủ động đề nghị, anh muốn ứng trước ba nghìn năm trăm tệ tiền lương cơ bản.
Yêu cầu này không hề quá đáng, thành tích hiện tại của anh đã gấp mấy chục lần con số đó rồi.
Quản lý không do dự một giây, lập tức chuyển tiền cho anh. Nhưng ông không thể nào ngờ được, số tiền này, Thẩm Chiêu Dã một đồng cũng không tiêu cho bản thân.
Ôn Quỳ bước đến bên bàn, ngẩn người nhìn túi quà lớn được gói vô cùng lộng lẫy. Bên trong là cả một bộ sản phẩm tắm gội, dưỡng da, tẩy trang, toàn những thương hiệu đắt tiền.
Mấy món này, ngay cả lúc rủng rỉnh, Ôn Quỳ cũng không mấy khi dám mua.
Thẩm Chiêu Dã cúi xuống, bóng hình cao lớn của anh gần như bao trọn lấy cô. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ cười, rồi dúi một xấp tiền mặt vào tay cô.
Mắt Ôn Quỳ mở to, không kìm được mà ngắt lời anh: “Anh đang làm gì vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)