Lâm Nghĩ nhìn qua, đó là một bức ảnh chụp lén. Dù chất lượng ảnh khá mờ nhưng vẫn có thể nhìn ra trong hình là Trần Cảnh và một người phụ nữ, bối cảnh chính là bữa tiệc sinh nhật của Vệ Thú Mậu đêm hôm đó. Vệ Thanh Viện có thể không biết người phụ nữ kia, nhưng Lâm Nghĩ nhìn một cái là nhận ra ngay, đó chính là Tống Vận Chi.
"Bạch mã hoàng tử của cậu đấy." Vệ Thanh Viện chậc lưỡi trêu chọc: "Hóa ra gu của anh ta lại là kiểu phụ nữ quyến rũ lả lướt cơ à. Tớ thấy nhé, cậu có khi... không hợp khẩu vị của anh ta rồi."
Lâm Nghĩ: "..."
Lâm Nghĩ làm sao lại không nhận ra sự khác biệt trong thái độ của Trần Cảnh đối với Tống Vận Chi cơ chứ.
Vệ Thanh Viện đảo mắt nhìn ngắm vóc dáng của Lâm Nghĩ từ trên xuống dưới, hất cằm hiến kế: "Hay là, cậu cũng học người ta mặc thử mấy bộ váy ôm body xem sao?"
Lâm Nghĩ lập tức giơ tay định đánh, Vệ Thanh Viện vừa cười vừa lùi sâu vào góc sofa né tránh, nhưng cái miệng vẫn không chịu ngừng nghỉ: "Chủ yếu là tớ thấy cậu theo đuổi anh ta mệt mỏi quá rồi, thầm thương trộm nhớ lâu như thế mà ngay cả cái tay còn chưa được sờ vào đúng không? Học hỏi người ta chút đi."
Lâm Nghĩ: "..."
"Người ta không tự nguyện thì đó gọi là quấy rối đấy." Lâm Nghĩ đánh nhẹ bạn hai cái, rồi đứng dậy kéo lại tấm đệm sofa sắp bị lệch xuống sàn. Cô không có tư cách giống như Tống Vận Chi. Suy cho cùng, cách Trần Cảnh đối xử với cô hoàn toàn không có gì đặc biệt so với những người khác.
Vệ Thanh Viện mút vệt dầu mỡ trên tay, cười nhạo cô: "Tớ biết cậu chẳng làm nổi mấy trò đó đâu, da mặt mỏng thì cứ nhận là da mặt mỏng đi, cứ khéo viện cớ."
Lâm Nghĩ: "..."
Lâm Nghĩ lười chẳng buồn đôi co với bạn nữa. Cô xoay người định sang chỗ đường ống sưởi xem có giúp được gì cho người thợ không. Gương mặt cô bỗng chốc trở nên nghiêm túc hơn vài phần, cô ngập ngừng một lát, như muốn nói lại thôi nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi Vệ Thanh Viện: "Này... nếu như hồi nhỏ, mình vô tình... có hành vi đi quá giới hạn với bề trên của mình, thì có bị coi là quấy rối không?"
Vệ Thanh Viện vừa mới đưa ly nước lên miệng liền "phụt" một tiếng, sặc đến ho sù sụ.
"Khụ khụ khụ..." Cô ấy ho liên tục một tràng dài.
Tiếp đó, cô ấy ngước đôi mắt ngập nước vì sặc lên hỏi: "Ai cơ?"
Chuyện như vậy, chắc là... tính là đi quá giới hạn rồi nhỉ? Lâm Nghĩ thực ra cũng chẳng rõ rốt cuộc có tính hay không. Nhưng rõ ràng lúc đó cô hoàn toàn vô ý.
Khi ấy cô còn nhỏ như vậy, ai lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ con làm gì.
Về sau Chu Trạch Dục vẫn đối xử với cô bình thường, thậm chí cô còn có lúc từng quên bẵng đi chuyện đó.
Còn về phần Chu Trạch Dục, chắc chắn anh đã sớm quên sạch rồi.
"Không có ai đâu, tớ đùa cậu chút thôi." Lâm Nghĩ liền đánh trống lảng rồi quay sang xem người thợ có cần giúp gì không. Trong lúc đó cô giúp ông tìm chiếc tua vít, đưa cuộn băng dính, chạy tới chạy lui mất gần một tiếng đồng hồ thì hệ thống sưởi mới được sửa xong.
Ngày thường đi làm Vệ Thanh Viện rất tháo vát, tính cách lại vô tư xông xáo, chẳng hiểu sao cứ đến kỳ nghỉ là cô ấy lại trở nên yếu đuối, vụng về như vậy.
Cho đến tận lúc Lâm Nghĩ đẩy cửa bước đi, tiếng thở dài của Vệ Thanh Viện vọng lại phía sau làm cô chợt hiểu ra. Gương mặt đượm vẻ cô đơn của cô bạn thân đã nói lên tất cả: Cô ấy chỉ muốn căn nhà có thêm chút hơi người, cô ấy thực sự đang sợ hãi sự cô độc.
Năm đầu tiên khi bố mẹ không còn ở bên cạnh, Lâm Nghĩ cũng từng có cảm giác mãnh liệt như thế, cô hoàn toàn thấu hiểu và đồng cảm với nỗi lòng của bạn, cảm giác đó chẳng hề xa lạ chút nào.
"Ngoan nào, tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy, nhớ gọi điện cho tớ thường xuyên nhé."
Vệ Thanh Viện rúc người trong đống chăn trên sofa, gật đầu lia lịa.
Dọn dẹp xong xuôi, khi cô trở về đến Chu gia thì đã gần chín giờ tối. Cô không ngờ mọi người trong nhà cũng vừa mới bắt đầu dùng bữa chưa được bao lâu.
"Chú Chu, dì Lương, anh." Lâm Nghĩ đặt túi xách xuống, lần lượt chào hỏi từng người một.
"Dạ, là chuyện bên chỗ cô bạn của con ạ." Lâm Nghĩ đi tới ngồi vào chiếc ghế trống đối diện thẳng với Chu Trạch Dục.
"Không phải là đi hẹn hò với bạn trai đấy chứ?" Lương Cẩm Ngọc chợt nhớ tới đám con gái trạc tuổi Lâm Nghĩ đến chơi nhà hôm qua, mở miệng ra là nhắc đến bạn trai, thế nên bà cũng nhịn không được mà thuận miệng hỏi đùa một câu, cố gắng để không tỏ ra quá săm soi.
Ánh mắt Chu Uy cũng theo đó mà nhìn về phía Lâm Nghĩ.
Gương mặt Lâm Nghĩ bỗng chốc nóng bừng lên một cách kỳ lạ trước câu hỏi của trưởng bối. Cô vội vàng phủ nhận, giọng điệu mang theo chút nũng nịu của trẻ con: "Kìa dì Lương, làm gì có chuyện đó ạ."
Lương Cẩm Ngọc bật cười: "Không phải thì thôi, nhưng dì nói trước nhé, dù là yêu đương nghiêm túc hay chỉ là tìm hiểu qua lại, cũng phải chọn người có điều kiện xuất sắc nhất đấy."
"Dì cứ yên tâm, mắt nhìn của con cao lắm." Gương mặt Lâm Nghĩ đỏ ửng như rặng hồng hoa.
Tuy miệng thì phủ nhận, nhưng cái vẻ chột dạ hiện rõ mồn một trên mặt cô khiến ai nhìn vào cũng đoán được, cho dù hiện tại chưa có bạn trai thì chắc chắn trong lòng cô cũng đã thầm giấu một bóng hình nào đó rồi.
Mãi đến khi người đàn ông luôn giữ im lặng ngồi đối diện đưa một đôi đũa đến trước mặt cô, Lâm Nghĩ mới vội vàng nhân cơ hội này để lảng sang chuyện khác: "Em cảm ơn anh, đúng là em có chút đói bụng thật rồi."
Một tiếng "anh" gọi ra thật thuận miệng và tự nhiên.
Giống như đã trở thành một thói quen ăn sâu vào xương tủy.
"Vậy thì cả nhà cùng ăn cơm thôi." Chu Uy lên tiếng, là người đầu tiên động đũa: "Ăn cơm, ăn cơm nào."
"Trạch Dục này, cuộc họp chiều nay thế nào rồi con?" Lương Cẩm Ngọc vừa ăn vừa dùng đũa vớt thịt trong nồi lẩu, thuận miệng nói: "Con vừa mới trở về, mấy người đó cơ bản cũng không phải do một tay con dìu dắt, đừng vội động chạm đến họ, chuyện này phải từ từ thôi."
Điện thoại của Chu Trạch Dục đúng lúc này chợt sáng lên, là đơn xin từ chức thứ năm thuộc mảng nhân sự do Tạ Tần gửi tới. Anh không bấm vào xem mà trực tiếp lật úp màn hình điện thoại xuống, khẽ "vâng" một tiếng đáp lời mẹ.
Lương Cẩm Ngọc lại liếc nhìn hai hộp quà lớn đặt trước ghế sofa, đó là đồ mà lúc về Tạ Tần đã khệ nệ xách từ trên xe xuống, bà tò mò hỏi: "Hai cái hộp kia đựng thứ gì thế con? Ở đâu ra vậy?"
Lương Cẩm Ngọc thấy làm lạ, bởi vì xưa nay Chu Trạch Dục vốn chẳng bao giờ bận tâm đến mấy món quà biếu xén của người khác, càng đừng nói đến việc tự tay xách đồ về nhà.
Chu Trạch Dục ngước mắt nhìn Lâm Nghĩ đang cúi đầu cắm cúi ăn cơm ở phía đối diện, thản nhiên mở miệng: "Là Viện trưởng Lý bên bảo tàng thành phố tặng, tặng cho Nghĩ Nghĩ."
"..." Lâm Nghĩ đang cúi đầu lùa cơm liền khựng bắn người lại.
"Tặng cho Nghĩ Nghĩ sao?" Lương Cẩm Ngọc ngơ ngác: "Sao lại liên quan đến Nghĩ Nghĩ ở đây?"
Lâm Nghĩ nhắm chặt mắt, khóc thét trong lòng: "..."
Cái ông Lý Minh Thành này đúng là đồ loa phường mà! Đây chẳng phải là vừa quay đi đã đem chuyện cô "cáo mượn oai hùm" khai ra sạch sành sanh rồi sao?
"Dạ đúng vậy ạ, nhưng mà... con với ông ấy cũng không có tiếp xúc gì nhiều, cái bác này... đúng là kỳ lạ thật đấy ạ."
Lâm Nghĩ cười gượng gạo để chống chế, tiếp tục lùa một miếng cơm vào miệng. Cô theo phản xạ lén liếc nhìn sang phía đối diện, không ngờ lại đụng thẳng vào tầm mắt của Chu Trạch Dục. Đôi đồng tử màu hổ phách sâu thẳm ẩn sau cặp kính mắt khiến cô không tài nào đoán định được cảm xúc của anh lúc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



