Sau bữa cơm, Lâm Nghĩ nhìn hai hộp quà lớn mà thở dài ngao ngán, dì Lưu đã giúp cô dọn chúng vào trong phòng rồi. Cô cũng chẳng biết ông Viện trưởng Lý kia tặng cái gì, đồ ăn sao? Nhưng đồ ăn thì làm gì mà nhiều đến mức này chứ.
Bên ngoài, pháo hoa đêm giao thừa thắp sáng rực rỡ một nửa bầu trời tuyết, những tiếng "bùm bùm đoành đoành" lúc xa lúc gần không ngớt lọt vào tai.
Cửa phòng Lâm Nghĩ đang mở hờ, Chu Trạch Dục đang đứng bên lan can hành lang nghe điện thoại. Khi anh chuẩn bị đi ngang qua phòng cô, nhìn thấy hai hộp quà lớn đặt bên trong, như sực nhớ ra điều gì, bước chân anh khẽ khựng lại, trực tiếp buông một câu: "Trong công việc có gặp khó khăn gì thì cứ nói với người trong nhà một tiếng."
Lâm Nghĩ nhìn sang, cố tỏ ra thản nhiên mỉm cười: "Không có chuyện gì đâu anh, tự em có chừng mực mà, em có thể tự xoay xở được, dù sao em cũng lớn tướng thế này rồi."
Tầm mắt Chu Trạch Dục dừng lại trên gương mặt cô khoảng hai giây, tiếp đó lại liếc nhìn hai hộp quà lớn kia một cái. Ngay khoảnh khắc nhấc chân bước đi, anh vô tình nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ đặt bên cạnh. Đó chính là món quà năm mới mà đêm qua anh đã tặng cho cô, chiếc hộp vẫn còn nguyên đai nguyên kiện, được đặt ngay ngắn ở đó và chưa hề được bóc ra.
…
Lâm Nghĩ đem hai hộp quà lớn tìm một góc cất tạm, tạm thời chưa buồn bận tâm tới. Cô đang định đi tắm thì nghe thấy ngoài phòng khách có tiếng người nói chuyện: "Thím ơi, Lâm Nghĩ có nhà không ạ?"
"Nó đang ở trong phòng ấy." Là giọng của Lương Cẩm Ngọc.
"Bên phía quảng trường thành phố đang có pháo hoa nhộn nhịp lắm, đón giao thừa mà cứ rú rú trong nhà làm gì cơ chứ, để cháu vào gọi em ấy ra ngoài chơi."
Lương Cẩm Ngọc cười bảo: "Đi đi con."
Dứt lời, Chu Diệc Như liền đi tới phòng cô. Lâm Nghĩ cũng từ trong phòng ló đầu ra: "Chị Diệc Như ạ?"
"Thay bộ quần áo khác đi con bé này, coi như đi giải sầu với chị chút đi. Cái đám kia chuồn rõ sớm, chị mới vào nhà vệ sinh một lát mà quay ra chẳng thấy bóng dáng đứa nào nữa rồi."
Lương Cẩm Ngọc cũng từ bên ngoài bước vào: "Mấy đứa cứ đi chơi đi, đừng về muộn quá là được."
Hằng năm, vào đêm giao thừa, phía quảng trường thành phố đều tổ chức tiệc tối. Khu vực ven hồ Lâm Hồ có phân ra khu dành cho khách phổ thông và khu VIP chuyên biệt. Đây có thể coi là một trong số ít những điểm nhấn hoành tráng nhất trong năm, đặc biệt là ở khu VIP, không thiếu những công tử thế gia vung tiền như rác để bao trọn gói. Nơi này cũng là nơi tụ tập của kha khá ngôi sao giới giải trí, nên cánh phóng viên tạp chí lá cải và các trang truyền thông nhỏ thường nhân cơ hội này đến săn tin, chụp vài tấm ảnh làm tư liệu.
Lúc chuẩn bị ra cửa, Chu Diệc Như đã giúp cô lục lọi trong tủ quần áo ra một bộ váy. Chị ấy vừa giúp cô cắt mác vừa tấm tắc khen bộ này được đấy, mặc bộ này đi, bộ này nhìn một cái là biết hàng cao cấp không hề rẻ tiền chút nào, còn trêu mắt nhìn của cô cuối cùng cũng chịu thay đổi chứ không mãi một màu thanh đạm như trước. Bộ váy này là món đồ cô và dì Lương cùng nhau đi sắm vào buổi sáng, hoàn toàn là nhờ vào mắt nhìn tinh tế của dì. Dì Lương bảo cô mặc kiểu này rất tôn dáng. Đó là mẫu thiết kế hot trend năm nay với phần tay bồng công chúa, điểm xuyết duy nhất là một vòng ngọc trai trắng nhỏ khảm dọc theo chân váy, cực kỳ tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Suốt dọc đường đi đến đài ngắm cảnh ven hồ ở điểm cao nhất, đập vào mắt Lâm Nghĩ đầu tiên chính là Thẩm Chung Ý. Cô ta mang một đôi giày gót nhọn cao chót vót, tay nâng ly vang chân cao khéo léo cụng ly, cười nói xã giao với người bên cạnh. Hình ảnh thứ hai lọt vào tầm mắt cô chính là Trần Cảnh, anh ta đang tì một bên khuỷu tay lên lan can đài ngắm cảnh, ngón tay kẹp một điếu thuốc, trầm ngâm nhả khói.
Lâm Nghĩ chỉ biết thầm cảm thán trong lòng, khéo thật đấy!
Đối với một kẻ chuyên ngáng đường mình trong công việc như Thẩm Chung Ý thì cô hoàn toàn không muốn chạm mặt, mà Thẩm Chung Ý chắc chắn cũng chẳng ưa gì cô. Cô ta hẳn là đã biết chuyện cô trực tiếp đến bảo tàng để tiếp quản dự án, gặp nhau lúc này thế tất sẽ như nước với lửa. Hôm nay mới là ba mươi Tết, phải mùng sáu mới chính thức đi làm trở lại, trước thời gian đó cô vẫn muốn đón một cái Tết thật yên ổn.
Còn đối với Trần Cảnh, cảm xúc trong cô lại vô cùng mơ hồ và khó tả. Dường như kể từ cái ngày anh ta thẳng tay ném bức thư tình kia vào thùng rác, bản năng của cô liền muốn né tránh anh ta, giống như một chú đà điểu rúc đầu vào cát. Cũng chính từ khoảnh khắc ấy, cô đã xác định rõ ràng rằng Trần Cảnh đối với cô không hề có chút tình cảm nam nữ nào, hành động đó coi như là một lời từ chối khéo dành cho cô rồi.
Lâm Nghĩ kéo tay Chu Diệc Như đi về phía góc khuất hơn của đài ngắm cảnh. Vị trí đó tuy hơi lệch một chút nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc thưởng thức pháo hoa.
Nào ngờ chân mới bước được hai bước, phía sau bỗng vang lên một giọng nam ngoài dự kiến, gọi giật cô lại: "Lâm Nghĩ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



