Dường như bóng tối của màn đêm luôn khiến con người ta dễ trở nên yếu đuối. Có những cảm xúc ập đến vừa vội vã lại vừa mãnh liệt. Lâm Nghĩ cố nuốt nghẹn nơi cổ họng, giơ tay quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, thế nhưng nước mắt lại cứ thế không tự chủ được mà trào ra, không cách nào kìm lại được. Cô nhìn vào điện thoại, những giọt nước mắt rơi lã chã lên màn hình làm nhòe đi tầm nhìn. Cô vô thức khom người về phía trước, ôm lấy đầu gối rồi ngồi sụp xuống, mặc cho nước mắt rơi xuống tấm thảm rồi biến mất không dấu vết.
Một tay cô vẫn đang bưng ly sữa, dáng vẻ trông vô cùng chật vật.
“Thích cậu ta đến thế cơ à?”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, mang theo một chút lạnh lùng. Là Chu Trạch Dục từ trên lầu đi xuống tìm nước uống.
Ly thủy tinh đựng nước của anh cùng kiểu dáng với chiếc ly trong tay Lâm Nghĩ lúc này. Rõ ràng anh vừa mới đi qua phòng bếp, còn việc anh đứng ở đây từ lúc nào và đã chứng kiến những gì thì cô không thể biết được.
Vì có chứng quáng gà nhẹ, Lâm Nghĩ cứ thế ngẩn người nhìn anh trong giây lát. Sự xuất hiện của Chu Trạch Dục hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô, cô cứ ngỡ anh đã đi ngủ từ sớm rồi. Sau khi đứng dậy và nhìn rõ người tới, cô mới lên tiếng hỏi: “Anh ơi, anh vẫn chưa ngủ ạ?”
Giọng cô có chút khàn đặc khó nhận ra.
Lâm Nghĩ hơi quay mặt đi, chớp mắt liên tục để ép những giọt nước còn đọng lại nơi khóe mắt trở vào. Cô khẽ hắng giọng, cố làm dịu cổ họng đã khàn đi vì xúc động.
Vì lúc nãy cô mải chìm trong cảm xúc của mình nên chỉ biết Chu Trạch Dục đã đi tới nói chuyện, còn anh nói gì thì cô không nghe rõ. Cô nghĩ chắc anh chỉ tiện chào hỏi mình vài câu.
Ánh đèn trong sân khá tối, hơn nữa cô cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nên cho rằng mình không để lộ điều gì bất thường.
Lâm Nghĩ cất điện thoại vào túi áo, bước lại gần anh hơn một chút. Cô cố nở nụ cười thật tự nhiên rồi hỏi: “Anh, năm nay anh không ra nước ngoài nữa đúng không?”
Chu Trạch Dục nhấp một ngụm nước. Anh cụp mắt nhìn đôi mắt còn đỏ hoe của cô và vệt nước mắt chưa kịp khô nơi khóe mi, sau đó khẽ đáp: “Ừ.”
Lâm Nghĩ nói tiếp: “Thế thì tốt quá ạ, những lúc anh không ở nhà, dì Lương với chú nhớ anh lắm đấy, cứ hở ra là lại nhắc đến anh suốt. Dẫu sao ở nước ngoài cũng xa xôi, đất khách quê người, hai người họ không tránh khỏi lo lắng.”
Chu Trạch Dục không lên tiếng, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt cô, chẳng hề dời đi.
Nghĩ rằng mình hơi lắm lời, Lâm Nghĩ cũng im lặng. Khoảng không gian tiếp theo rơi vào một trận tịch mịch kéo dài, cô quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, hai tay ôm lấy ly sữa, chốc chốc lại nhấp một ngụm nhỏ. Cô không muốn vội vàng trốn về phòng như mọi khi, bởi vì một căn phòng nhỏ hẹp và cô độc lúc này chẳng hề dễ chịu chút nào đối với cô.
Ngoài ban công, trên ô cửa kính sát đất rộng lớn phủ kín một lớp sương mỏng. Những tinh thể băng kết lại trên mặt kính, tạo thành những hoa văn như cánh hoa.
Trong nhà mở sưởi rất ấm. Hơi nóng xuyên qua lớp kính dày, từng chút một làm tan lớp băng giá bên ngoài.
Lâm Nghĩ lặng lẽ nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ.
Mái tóc cô buông tự nhiên ngang vai. Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo phông rộng cùng quần đùi thoải mái mặc ở nhà, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn. Không trang điểm, không chải chuốt cầu kỳ, trông cô thư thái và tự nhiên hơn hẳn ngày thường.
Một lúc sau, cô khẽ lên tiếng. Giọng nói mang theo chút cảm xúc hiếm khi bộc lộ: “Anh à, sự ngây thơ và lòng dũng cảm bất chấp tất cả... thật sự không đáng được trân trọng sao?”
Cô dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Chẳng lẽ ngay từ đầu, đó đã là một sai lầm?”
“Dĩ nhiên là không rồi.” Chu Trạch Dục trả lời rất nhanh, đôi mắt anh khuất sau lớp kính mỏng dưới ánh đèn ngược sáng: “Sự ngây thơ luôn có giá trị của nó, thứ không đáng giá chính là những định kiến. Dù thành hay bại cũng không quan trọng, điều cốt lõi là không để bản thân phải hối tiếc.”
Lâm Nghĩ quay mặt sang nhìn anh. Chu Trạch Dục mím môi, khẽ nhếch môi nở một nụ cười hiếm hoi, trông dịu dàng hơn hẳn ngày thường.
“Anh ơi, nếu như…” Lâm Nghĩ nói rất chậm: “Em nói là nếu như nhé, anh thích một người nhưng người ta lại không thích anh, anh sẽ làm thế nào?”
Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt của Lâm Nghĩ trông lại càng thêm phần chân thành. Cô có vẻ rất muốn tìm một lối thoát cho tâm trạng lúc này, muốn có một người đi trước giải bày, hoặc thay cô đưa ra một câu trả lời.
Bàn tay đang cầm ly nước của Chu Trạch Dục bỗng siết chặt lại.
“Em xin lỗi nhé.” Thật bất ngờ, Lâm Nghĩ lại nhanh chóng lên tiếng xin lỗi. Cô vội quay đầu đi, xem như muốn rút lại câu hỏi vừa rồi, rồi thở phào một hơi như để tự giải tỏa áp lực: “Hình như em nói hơi nhiều rồi.” Cô nhận ra mình đã đi quá giới hạn.
“Còn em thì sao? Em sẽ làm thế nào?”
Lâm Nghĩ khẽ “dạ” một tiếng ngơ ngác rồi quay lại nhìn anh. Cô không thể ngờ Chu Trạch Dục lại dùng chính câu hỏi đó để hỏi ngược lại mình.
“Em…” Cô ngập ngừng, há miệng định nói.
“Tối om thế này, hai đứa đứng đấy làm gì vậy, đêm hôm rồi còn chưa chịu đi ngủ à.” Giọng của Lương Cẩm Ngọc từ phía hành lang truyền đến.
Chu Trạch Dục và Lâm Nghĩ lần lượt quay người lại.
“Đã vậy còn chẳng buồn bật đèn nữa.” Bà Lương vừa nói vừa tiện tay bấm công tắc đèn chùm ở phòng khách, toàn bộ không gian lập tức sáng bừng lên.
“Dì Lương, dì vẫn chưa ngủ ạ?” Lâm Nghĩ nâng hai tay đang cầm ly sữa lên: “Con ra hâm ly sữa uống ạ.”
Đầu ngón tay Chu Trạch Dục khẽ miết lên thành ly thủy tinh.
Lâm Nghĩ đoán dì Lương khó ngủ là vì nghe thấy động tĩnh bên ngoài, thời gian quả thực cũng chẳng còn sớm nữa. Thế là cô liền chắp hai tay trước ngực, khẽ cúi đầu chào bà: “Dì Lương ngủ ngon nhé, con đi ngủ đây ạ. À, dì ơi, ra Tết ở cơ quan con hơi bận, thời gian tới chắc con không về đây ở thường xuyên được, dì cũng đi ngủ sớm đi ạ.” Nói đoạn, cô cất bước đi về phía phòng ngủ, không quên vẫy vẫy tay với Chu Trạch Dục: “Anh cũng ngủ sớm đi nha.”
Chu Trạch Dục gật đầu ra hiệu, sau đó nhìn sang bà Lương rồi bước đi: “Mẹ, con cũng lên phòng đây, chúc mẹ ngủ ngon.”
Lâm Nghĩ vừa bước vào phòng ngủ và khép cửa lại, Chu Trạch Dục cũng đã đi tới lối cầu thang xoắn ốc. Tuy bước chân anh rất thong thả, ung dung nhưng loáng một cái đã lên tới lầu trên rồi khuất dạng nơi góc rẽ.
Bà Lương nửa đêm mất ngủ, lúc vừa nhìn thấy con trai, bà bỗng nhớ ra một chuyện định hỏi. Nhưng thấy anh đã về phòng nên lại thôi, nghĩ bụng để hôm nào có dịp thích hợp hỏi sau cũng được.
Bà Lương đứng ngó nghiêng quanh phòng một hồi, cuối cùng mới nhớ ra mục đích mình mò mẫm ra ngoài là để đến phòng giặt đồ. Tiện thể tỉnh giấc không ngủ lại được, bà chợt nhớ ban ngày đi mua sắm có bỏ một thỏi son trong túi áo mà quên chưa lấy ra, quần áo thì đã bị bà ném thẳng vào máy giặt rồi, thế nên phải qua đó lấy.
Vào một đêm hết sức bình thường như thế, câu hỏi cuối cùng mà Lâm Nghĩ đặt ra, cho đến tận lúc kết thúc, vẫn chẳng có một ai đưa ra được đáp án chính xác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



