Chu Trạch Dục là người ít nói, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách.
Hồi mới dọn đến nhà họ Chu, Lâm Nghĩ cứ nhìn thấy anh là lại lặng lẽ đi vòng đường khác vì nghĩ anh ghét mình. Nhưng sống chung lâu ngày cô mới nhận ra, đến bữa cơm anh vẫn chủ động xới cho cô một bát, tự nhiên đưa đôi đũa đến trước mặt cô. Những lúc cô lí nhí cảm ơn, anh chỉ nhìn một cái rồi im lặng. Sống cùng nhau một thời gian, cô đã hiểu anh chỉ lạnh lùng ngoài mặt, kỳ thực con người anh rất tốt.
Hơn nữa, Lâm Nghĩ cũng không phải kiểu con gái hay làm nũng, chuyện gì tự làm được cô đều tự mình giải quyết, chẳng bao giờ muốn làm phiền đến ai. Cô lại nhanh nhẹn, những lúc bắt buộc phải giao tiếp, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào luôn gọi anh vô cùng thân thiết. Mỗi lần cô nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước trong veo như chú cún nhỏ, sự chân thành ấy khiến giữa hai người tự nhiên chẳng bao giờ xảy ra mâu thuẫn.
Chiếc xe bon bon chạy thẳng đến con ngõ nhỏ nơi Lâm Nghĩ ở. Vệ Thanh Viện biết người đang lái xe đưa hai cô về chính là cậu quý tử độc nhất nhà họ Chu ở phía bắc thành phố - người anh trai trên danh nghĩa của Lâm Nghĩ. Nghĩ đến thân phận cao sang của Chu Trạch Dục, cô nàng cảm thấy vô cùng ái ngại. Lúc xuống xe, Vệ Thanh Viện liên tục nháy mắt ra hiệu cho Lâm Nghĩ, muốn cô nhất định phải mời anh lên nhà uống chén nước, xem như thay cô ấy bày tỏ lòng hiếu khách. Dù sao nếu không vì cái chân đau của cô ấy, anh đã không phải vất vả đưa đón đến tận đêm muộn thế này.
Để một người có thân phận như anh làm tài xế cho mình suốt cả quãng đường, cô ấy quả thật thấy bản thân không gánh nổi vinh hạnh này.
Lâm Nghĩ không phải không hiểu ý bạn, nhưng cô quá hiểu tính Chu Trạch Dục, biết anh luôn bận rộn nhiều việc.
Thế nhưng thấy Vệ Thanh Viện áy náy như vậy, lúc bước xuống xe chuẩn bị tiễn bạn lên nhà, Lâm Nghĩ đành nhìn lên tầng một cái, rồi quay sang ngập ngừng nói với Chu Trạch Dục: "Anh ơi, hay là... anh lên nhà nghỉ chân một lát, uống chút trà nhé?"
Chu Trạch Dục đang nắm chiếc chìa khóa xe trong tay. Anh biết đây là mong muốn của người bạn đi cùng Lâm Nghĩ, nhưng chưa kịp lên tiếng trả lời thì một bóng người từ trong lối đi bộ lao ra, cắt ngang bầu không khí.
Kỳ Trấn vừa ăn Tết ở quê lên, đây là lần đầu tiên anh ta đến tìm Vệ Thanh Viện. Lên lầu không thấy người đâu, anh ta vốn định ngồi ở bậc thềm đợi để tạo bất ngờ cho bạn gái. Chẳng ngờ lại nhìn thấy cô ấy bị thương, đi đứng khập khiễng bước xuống xe, anh ta liền lập tức đứng bật dậy, chạy nhanh tới giữ chặt lấy cô ấy rồi lo lắng hỏi dồn: "Chân em bị sao thế này?"
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Trong căn hộ ba phòng ngủ nhỏ nhắn của họ, phòng của Lâm Nghĩ và Vệ Thanh Viện nằm sát vách nhau. Những khi Lâm Nghĩ ở nhà, Kỳ Trấn chưa bao giờ ở lại qua đêm bên phòng Vệ Thanh Viện.
Nhưng vốn dĩ hôm nay Lâm Nghĩ đã định quay về nhà họ Chu, nên cô liền đưa thẳng túi thuốc trong tay cho Kỳ Trấn, rồi quay sang nói với Vệ Thanh Viện rằng hôm nay cô vừa vặn phải về nhà lấy ít tài liệu.
"Thật không đó?" Vệ Thanh Viện nửa tin nửa ngờ, cứ nghĩ Lâm Nghĩ cố tình lánh đi để nhường không gian riêng cho hai người nên trong lòng thấy hơi ngại.
"Thật mà." Lâm Nghĩ khẳng định chắc nịch để bạn yên tâm, sau đó cô bước đến bên cạnh Chu Trạch Dục - người vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ. Cô khẽ nghiêng đầu, bĩu môi tỏ vẻ hối lỗi, nhỏ giọng nói như muốn dỗ dành: "Anh ơi, hay là mình về nhà đi, để em hâm sữa nóng cho anh uống nhé."
Chu Trạch Dục khẽ mỉm cười nhẹ, gật đầu đáp: "Được."
Chính vì cái chạm môi thoáng qua như đang cười ấy của anh mà khi Lâm Nghĩ mở cửa bước lên ghế phụ, cô vẫn lén nhìn sang người đàn ông đã ngồi vào ghế lái. Cô cứ có cảm giác cái mím môi vừa rồi của anh giống như đang nhịn cười. Nhưng ngay sau đó cô liền gạt đi, tự nhủ chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.
…
Đêm đã về khuya nhưng những tiếng ồn ã ngoài kia vẫn chẳng hề ngơi nghỉ. Lâm Nghĩ trở lại nhà họ Chu, cô không nuốt lời mà việc đầu tiên là đi hâm sữa nóng, mang đến cho Chu Trạch Dục một ly, bản thân cũng giữ lại một ly để uống. Cô vừa mới thu dọn, tìm ra đống tư liệu mình cần mang đi thì điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi từ Lưu Phi Nhi. Trong điện thoại, đối phương vòng vo hết nửa vòng Trái Đất, cuối cùng mới chịu đi vào chủ đề chính của buổi tiệc tối nay, hỏi cô: “Lâm tổ trưởng, cái đó... Chu tiên sinh chắc chắn là có quen biết với Cận tiên sinh đúng không?”
Lưu Phi Nhi biết bản thân chưa đủ tầm và cũng không đủ can đảm để tiếp cận Chu Trạch Dục. Chẳng qua lúc tối, khi nhìn thấy vị tổng biên tập tạp chí tài chính kinh tế Cận Văn kia, ông ấy đang rót trà cho vị trí trống bên cạnh.
Cả một bàn tiệc lớn như vậy chỉ trống đúng một chỗ đó, chẳng cần đoán cũng biết vị trí ấy là dành cho ai.
Lúc ấy Lâm Nghĩ đang ở trong nhà vệ sinh ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, còn vị lão đại vốn ngồi ở chiếc ghế trống kia thì đang đứng ngay sau lưng cô, tự tay bưng nước cho cô.
Những chuyện này, Lâm Nghĩ hoàn toàn không biết gì cả.
“Chuyện này... để khi nào có cơ hội tớ sẽ dò hỏi giúp cậu xem sao.” Lâm Nghĩ nghe đến đây mới hiểu được ý đồ thực sự của cuộc điện thoại này. Cô cũng lập tức nhớ lại cử chỉ tay ra hiệu giữ liên lạc của Lưu Phi Nhi lúc xuống xe, hóa ra ngay từ thời điểm đó cô ấy đã bắt đầu tính toán rồi.
Tắt điện thoại, Lâm Nghĩ tiếp tục lật tìm và sắp xếp đống tài liệu. Khi lật đến xấp hồ sơ thuộc về Trần thị Mộc nghiệp, động tác của cô bỗng trở nên chậm lại.
Khác với những tài liệu khác, trên mỗi trang hồ sơ của Trần Cảnh đều có những dòng ghi chú bằng mực đỏ ở bên lề, giải thích vô cùng tỉ mỉ. Những chỗ nào cần đặc biệt lưu ý đều được đánh dấu rõ ràng vì sợ người xem sẽ gặp khó khăn.
Lâm Nghĩ bóc từng miếng giấy nhớ kẹp ở các trang ra, gom lại rồi vứt vào thùng rác bên cạnh. Thế nhưng ngay sau đó, cô lại nhặt từng mảnh lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ly sữa trên bàn đã nguội ngắt từ lúc nào mà cô vẫn chưa kịp uống. Lâm Nghĩ đành bưng ly sữa ra ngoài, vào phòng bếp tìm lò vi sóng để hâm lại một lần nữa.
Kết quả là cô đặt thời gian quá dài, bản thân lại lơ đãng thẩn thờ nên khi bỏ ra, trên bề mặt sữa đã đóng một tầng váng dày. Bước từ phòng bếp ra ban công, cô chợt nhận ra mới không gặp có hơn một tuần mà đóa hồng trắng ở góc trong cùng của tủ hoa đã héo úa, chẳng còn chút sức sống nào.
Điện thoại trong tay Lâm Nghĩ khẽ vang lên một tiếng "đinh" báo có tin nhắn. Cô cứ ngỡ là ai đó ở bữa tiệc tối nay nhắn đến, nhưng khi cúi đầu nhìn, hiện lên trước mắt lại là một tin tức thương mại với dòng tiêu đề: [Tin mới về Trần thị Mộc nghiệp].
Hình ảnh đi kèm là một bức ảnh chụp góc nghiêng của Trần Cảnh, rõ ràng là chụp lén. Góc độ đó giống hệt như ánh mắt anh ta nhìn cô tối nay. Một cái liếc nhìn vô tình, hai ánh mắt chạm nhau.
“Em nghĩ, anh có thể tin tưởng em một lần.”
"Lâm tiểu thư, em đang muốn tôi tin vào sự ngây thơ hay lòng dũng cảm của em đây?"
"Nếu không thử một phen, chẳng phải sẽ vĩnh viễn không có cơ hội sao."
"Được rồi, tôi biết rồi, vậy cứ theo hợp đồng ban đầu mà làm."
Giọng điệu của anh ta lúc đó đầy vẻ mất kiên nhẫn, cô nghe ra được.
Cảnh tượng cuộc trò chuyện vài ngày trước lại hiện lên trong tâm trí, giọng nói của Trần Cảnh lúc này như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Còn cả lời xin lỗi của anh ta nữa: "Xin lỗi em, hôm ở Chroma tôi uống hơi quá chén. Lý Phỉ nói lúc ấy em có đưa cho tôi một thứ gì đó đúng không? Là tài liệu gì sao? Hình như tôi vô tình làm mất rồi.”
Chu Diệc Như thì trêu chọc: "Hóa ra Trần đại thiếu gia chuẩn bị quà cho em khác hẳn với tụi chị nhé. Thảo nào vừa rồi cứ phải lật đật đưa riêng cho em trước, thiên vị rõ ràng luôn kìa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



