Cảm giác này khiến người ta rất không thoải mái.
Cô cảm thấy cả sống lưng đều đã đổ mồ hôi lạnh.
Nhất là đi kèm với tiếng đập cửa, Lục Bắc Thần còn gào to: “Tôi biết em ở trong đó, ra đây cho tôi!”
Cái khí thế này nhìn kiểu gì cũng không giống theo đuổi. Lục Bắc Thần khiến cô nhớ lại đám người đòi nợ năm xưa đứng chặn ở cửa nhà cô, chúng cũng đập cửa ình ình như thế này. Cô cứ trốn như thế, tới tận khi loáng thoáng nghe thấy di động của Lục Bắc Thần vang lên, hình như anh nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi.
Mấy ngày sau đó, đối với Cố Sơ mà nói cũng coi như đày đọa. Tin nhắn và cuộc gọi của anh cứ chốc chốc lại xuất hiện, sau đó làm cô giật nảy mình. Nhưng may ở chỗ Lục Bắc Thần không còn ‘đến tận nhà thăm hỏi’, cho cô một không gian để hít thở.
Phía khách sạn vẫn đợi mãi tin tức của cô. Cuối cùng, ở trong điện thoại cô đã nhận lời với giám đốc. Giám đốc vẫn còn buồn bã, hỏi cô vì sao không tới thẳng khách sạn để trình diện nhậm chức. Cô viện cớ nói rằng mấy hôm nay người mình không thoải mái, rồi lại bóng gió hỏi rằng Lục Bắc Thần đã trả phòng chưa. Giám đốc cười ha ha trả lời cô rằng: Không những không trả phòng mà còn trả thêm tiền đặt phòng mấy ngày liền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)