Lục Bắc Thần bỗng cảm thấy trong lòng mềm mại, ngay sau đó như có thứ gì lao vào trái tim. Anh đứng đờ ra tại chỗ, cúi đầu nhìn Cố Sơ đang ôm chặt lấy hông mình như một chú gấu túi. Cánh tay anh từ từ ghì siết lấy cô. Anh tháo đôi găng tay cao su ra, vỗ nhẹ sau gáy cô, giọng nói khi nãy còn nghiêm nghị giờ đè xuống rất thấp: “Đừng sợ.”
Là sự mềm mại của cô, là hương thơm của cô, cứ thế đột ngột ập tới, khuấy động trái tim anh mà không một lời chào hỏi. Anh cảm thấy con tim như bị một bàn tay hái xuống như hái hoa rồi vò nát, nhưng điều thần kỳ là anh không hề cảm thấy đau đớn, mà ngược lại là cảm giác say mê đến ấm lòng. Sau đó, tất cả mọi cảm xúc dâng lên đều hóa thành khao khát chở che. Khoảnh khắc này, anh cảm thấy cô yếu ớt như một chú mèo.
Hơn nữa còn là một chú mèo con vừa chào đời chưa lâu, bước đi còn chưa vững chãi.
Cố Sơ run rẩy trong lòng anh. Vì có được cái ôm của Lục Bắc Thần, cô lại càng níu chặt lấy anh. Tiếng kêu điên cuồng ấy như gọi ra mọi sự hoảng sợ của cô, không đơn thuần chỉ là nỗi khiếp đảm đối với hài cốt trên bàn khám nghiệm bên cạnh mà còn là bao bất lực, sợ hãi với những chuyện lớn nhỏ cô đã trải qua bao năm nay, cảm giác lo lắng với những gì đã mất đi, những gì không thể nắm giữ và những gì không thể dự đoán, tất cả đồng loạt quét qua não bộ, thế là cô bật khóc.
Nước mắt như nước lũ, không thể kìm hãm. Lục Bắc Thần cảm thấy lồng ngực mình không bình thường, cúi đầu nhìn mới phát hiện thì ra áo sơ mi của mình đã ướt. Đầu tiên anh ngỡ ngàng, sau đó lại dở khóc dở cười. Anh càng an ủi cô dịu dàng hơn: “Mấy tuổi rồi mà vẫn còn bị dọa đến phát khóc? Được rồi, không sao nữa rồi, chẳng phải còn có tôi ở đây sao?”
Mọi nhẫn nại của anh đều dồn cả vào công việc, anh những tưởng mình đã mất hết kiên nhẫn đối với những người và những việc bên cạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)