Lục Bắc Thần dừng bước, chỉ vào cánh cửa của căn phòng đóng kín bên trong: “Tôi vào phòng thực nghiệm.” Ngẫm nghĩ, anh lại nói: “Phải rồi, cô cũng có thể sử dụng cả phòng hóa nghiệm. Nếu cô còn chỗ nào chưa nắm chắc về thành phần thuốc, phòng hóa nghiệm có lẽ sẽ giúp được cô.”
“Bữa trưa cũng có thể ăn ở đây, gần đây có một nhà hàng có đồ ăn khá ngon, tôi sẽ gọi sẵn.” Lục Bắc Thần nói tới đây, ngừng một lát rồi lại cố ý hỏi: “Không có vấn đề gì chứ?”
Có vấn đề đấy, anh có thể quan tâm tới đề nghị của người khác hay không? Cố Sơ thầm phẫn nộ trong lòng. Người đàn ông trước mặt càng nở nụ cười khó đoán, thực chất là một con cáo già giảo hoạt. Cô nghiến răng, hắng giọng nói: “Không có vấn đề gì.”
Lục Bắc Thần cố nín cười, tiến lại gần, quan sát biểu cảm của cô. Cố Sơ bị anh nhìn đến nỗi cả người không thoải mái, rồi lại vì anh đứng quá sát mà tim đập loạn nhịp. Cô khẽ đẩy anh một cái: “Nhìn gì thế hả?”
“Ánh mắt của cô nói cho tôi biết, thật ra cô rất sợ.” Lục Bắc Thần cười.
Cố Sơ ngượng chín mặt, bèn nổi nóng với anh: “Ai sợ chứ? Con mắt nào của anh nhìn thấy mắt tôi nói với anh rằng tôi sợ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)