Không hiểu sao, Cố Sơ bỗng nhói lòng, cũng nằm im không động đậy nữa. Chẳng mấy chốc, anh đã thoải mái dãn đôi mày ra, hơi thở đều đều…
Bệnh viện vẫn bận rộn như mọi khi, thang máy lên lên xuống xuống, chuyển động không ngừng nghỉ, giường đẩy xuyên qua khắp hành lang bệnh viện, những y tá đẩy xe ra sức gào lên: Làm ơn nhường đường, tránh qua chút nào! Thời gian bận rộn nhất cả ngày chắc chắn là buổi sáng, khắp các phòng bệnh, phòng làm việc của bác sỹ đều chật ních những người đến không thể thở nổi. Nhà thuốc cũng đứng đầu sóng gió, từ những cửa lấy thuốc miên man có thể thấy chỗ xếp số đã dài như một con rồng. Thi thoảng có vài gương mặt quen thuộc đảo qua đảo lại, thấy ai là hỏi: Có muốn khám chuyên gia không?
Là lũ cò vé, bảo vệ dù có đuổi đi bao nhiêu cũng chẳng ích gì.
Thời buổi này là vậy, có thị trường là có kẻ bán người mua, người đông mà số thì ít, bọn đầu cơ cứ thế sinh sôi.
Nhà thuốc có người mới tới, đó là một sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp, trẻ trung, mồm mép, quan trọng hơn là học lực cao, được cấp trên rất coi trọng. Chỉ có điều lúc làm việc vẫn còn thiếu kinh nghiệm nên cứ đông người là chân tay luống cuống, sáng nay đã ba lần lấy nhầm thuốc, tới lần cuối cùng lấy nhầm thì bị một bệnh nhân khiếu nại cho ra ngô ra khoai. Cô bé ngồi trong phòng làm việc của lãnh đạo tỏ ra ấm ức, nước mắt ngắn dài một hồi, lúc ra ngoài lại như chẳng có chuyện gì xảy ra. Ngay sau đó lãnh đạo lại gọi Cố Sơ tới phòng làm việc, mắng một trận té tát, đại ý đó là khu vực dược phẩm do cô quản lý, sở dĩ dược sỹ mới tới lấy nhầm thuốc là vì các nhân viên cũ không để thuốc ở những chỗ mà cô ấy quen thuộc.
Cố Sơ có trăm cái miệng cũng không biết giải thích thế nào. Lúc cô mới tới nhà thuốc, các anh chị khác cũng đâu đích thân giải thích cho cô thuốc để ở chỗ nào, tất cả đều nhờ cô cố gắng học cho thuộc.
Sau một trận ăn mắng, từ phòng làm đi ra, cô bé mới tới lập tức chạy tới trước mặt xin lỗi cô. Không phải Cố Sơ không hiểu quy tắc của trò chơi sinh tồn này, nếu là trước đây, cô nhất định sẽ ‘đầu rơi máu chảy’ với nó một phen, nhưng bây giờ nghĩ lại, ầm ĩ tới tai viện trưởng thì sao chứ?
Cả ngày thứ hai này, cô bận đến tối tăm mặt mũi, cuối cùng tới khi lê được thân xác mệt mỏi về tới nhà, lôi di động ra xem mới phát hiện có không ít cuộc gọi nhỡ.
Có Kiều Vân Tiêu gọi, chắc là tìm cô hàn huyên.
Còn có, Lục Bắc Thần gọi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
