Trái tim bắt đầu thắt lại nhói đau, tia sáng trong mắt cũng dần dần tối đi, giống như ngôi sao bị mây mù che khuất dưới bầu trời đêm, không thể nhìn thấy sự lấp lánh.
Kéo cửa nhà vệ sinh ra, Cố Tư nhìn cô tươi cười: “Vất vả quá, em còn tưởng em phải mỏi mắt chờ đợi chứ.”
“Mau đi vệ sinh đi, chẳng phải cơ vòng sắp báo hỏng sao?” Cố Sơ lẩm bẩm rồi ra khỏi nhà vệ sinh, chui vào trong phòng ngủ.
Cố Tư như trở thành một con sâu, cứ thế theo đuôi cô tới tận cửa phòng ngủ, cười hì hì nói: “Em muốn biết chuyện gì chị còn không rõ à?”
“Không rõ, ra ngoài đi, chị còn thay quần áo.”
Cố Tư bĩu môi: “Trên người chị có mấy nốt ruồi em lại chả biết rõ.”
“Đừng có động lung tung vào đồ của chị.” Cố Sơ bước tới giật lấy ngọc lan, treo vào phòng ngủ rồi mới trở ra.
“Sao không cài lên đầu chị, như vừa nãy í.” Cố Tư trêu chọc.
Cố Sơ cướp lời con bé một câu: “Sao em thích xen vào chuyện người khác thế hả?”
“Ai bảo chị chẳng chịu nói gì với em?”
“Em muốn biết chuyện gì?”
“Anh ấy chẳng phải chính là Lục nam thần nổi danh của giới pháp y đó sao?”
Cố Sơ ngồi xuống sofa, tung dép lê ra, co người lại trong chiếc gối ôm mềm mại, uể oải gật đầu. Thế là, Cố Tư càng tò mò, cũng ôm gối nhoài tới: “Hai người đang hẹn hò à?”
Một câu hỏi cực kỳ thẳng thắn. Trong đầu Cố Sơ hiện ra một cảnh tượng như thế này: Nếu cô đang uống nước, nhất định sẽ phun cả cốc nước vào mặt Cố Tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
