Mỗi lần gặp mặt anh, Cố Sơ luôn phải tự thuyết phục bản thân: Anh ta không phải Bắc Thâm, không phải Bắc Thâm… Cảm giác thân thuộc ấy như muốn lấy mạng cô!
Lục Bắc Thần còn tưởng cô sẽ huyên thuyên một tràng giang đại hải, không ngờ mới được một câu cô đã ngừng lại. Thấy ánh mắt cô có một khoảnh khắc dừng lại ở bao thuốc trên mặt bàn, Lục Bắc Thần đã hiểu ra, nhưng anh cũng không công kích, khóe môi rướn lên có phần cố ý, nụ cười mang theo vẻ ngỗ ngược. “Cô không phải là một nhân viên tiếp thị tốt rồi.”
Cố Sơ nghe ra giọng điệu châm biếm ngầm của anh, cố nén giận nói: “Nếu giáo sư Lục không có thành ý mua thuốc thì…”
“Chẳng phải có thể hút thử sao?” Lục Bắc Thần ngắt lời cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

