Khi quay về trường học lại, Cố Sơ được biết nhà ăn của trường đã được mở rộng quy mô. Trước đây chỉ có một tầng, phân ra bốn cửa Đông, Tây, Nam, Bắc. Diện tích từ cửa Đông cho đến cửa Tây vào khoảng hơn năm trăm mét vuông. Năm ngoái cô quay trở lại thì nhà ăn đã mở thêm tầng hai, ngoài khu ăn uống còn mở thêm khu café, qua ô cửa sổ lớn sát sàn có thể trực tiếp ngắm nhìn bãi cỏ và sân bóng náo nhiệt. So với khu café của thư viện, khung cảnh ở đây tao nhã hơn.
Các sư phụ đầu bếp trong nhà ăn đều đã được đổi, nhưng đầu bếp chính thì chưa. Nói theo cách của ông thì ông đã làm việc ở đại học A hơn hai mươi năm rồi, nơi đây như nhà của ông vậy. Quan trọng hơn là con của ông cũng học ở đây, ông càng không thể đi.
Kể từ lần trước tới cùng Lục Bắc Thâm, Lục Bắc Thần không còn bước chân vào đây nữa. Bình thường anh quá bận, có chút thời gian rảnh thì chỉ mong được mang ra ngủ bù, thế nên những dịp được cùng cô vi vu tới nhà ăn như hôm nay thật hiếm có.
Cô những tưởng tới nhà ăn ăn một bữa cơm thì chẳng có gì to tát, mấy đàn em những năm này có lẽ đều không quen Lục Bắc Thần. Ai dè cô đã nhầm to. Không lâu sau khi hai người họ vào nhà ăn, gương mặt Lục Bắc Thần đã bị nhận ra. Đầu tiên có một, hai em gái đi theo sau họ, rì rầm bàn tán. Dường như có chút không chắc chắn, lát sau họ mới bước lên, ngập ngừng hỏi Lục Bắc Thần: “Thầy là… giáo sư Lục ở trong bản tin phải không ạ?”.
Lục Bắc Thần chỉ hờ hững đáp lại một câu: “Tôi họ Lục nhưng có phải người trong bản tin không thì tôi không rõ.” Bình thường anh chẳng quan tâm tới mấy tin tức đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


