Lục Bắc Thần đứng ngây ra, rất lâu sau mới há hốc miệng, nói: “Anh sẽ không lấy Lâm Gia Duyệt…”.
“Đúng thế, hơn nữa em cũng sẽ không để anh lấy cô ta, anh phải lấy em.” Cố Sơ mỉm cười nhìn anh: “Mấy chục năm tới đây anh phải thay nhà họ Lục trả nợ cho em đấy nhé. Anh phải yêu thương em, chăm sóc em, đối xử tốt với em. Em nói thế nào là thế ấy. Em bảo anh làm gì thì anh làm cái ấy, không được phép hai lòng, không được chán em, không được cố tình không về nhà, có tiệc tùng gì phải báo ngay với em, tiền anh kiếm được qua các vụ án phải nộp đầy đủ, không được có quỹ đen…”.
Lục Bắc Thần như một hồn ma vất vưởng trở về chỗ cũ, nhìn cô không chớp mắt. Cố Sơ ngẫm nghĩ một lát rồi tự lẩm bẩm: “À, giờ em mới nhớ ra, anh đã chuyển nhượng hết cổ phần và quỹ tài chính của nhà họ Lục rồi…”.
“Em yên tâm, dù không có cổ phần, anh vẫn có thể nuôi được em.” Lục Bắc Thần nói ngay. Có một thứ gọi là mừng thầm đang lên men trong trái tim, mặc dù anh vẫn cảm thấy như đang nằm mơ.
Cố Sơ suy nghĩ rồi gật đầu ra vẻ: “Cũng được, phải biết khổ tận mới có cam lai. Cho anh một điều kiện sống quá thoải mái, anh sẽ không hiểu được nỗi vất vả khi phải nuôi gia đình, chăm sóc vợ”.
Lục Bắc Thần há hốc miệng, mãi không nói gì. Cố Sơ uể oải hỏi anh: “Lục Bắc Thần, anh còn gì để bổ sung không?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



