Đừng tiếp tục tiến về phía trước nữa, em rất trân trọng người bạn như anh. Em không muốn tới cuối cùng cả bạn bè cũng không làm được…
Kiều Vân Tiêu lại tới.
Một buổi sáng mùa thu ngập tràn ánh nắng, bớt đi cái bí bách của mùa hạ, có thêm chút thanh ngọt dễ chịu, chẳng bao lâu nữa mùi hương hoa quế sẽ ngập tràn, vị ngọt sẽ lan khắp phố lớn ngõ nhỏ. Trạm y tế phường được bên cạnh một gốc cây cổ thụ trong tiểu khu. Lúc khám bệnh, gốc cây sẽ trở thành địa điểm tập trung quan trọng. Cây mùa hạ rợp bóng, tới mùa thu sẽ trở nên um tùm. Gió thổi qua, những chạc cây sẽ sàng lọc ánh sáng, để lại những bóng nắng loang lổ trên bàn khám.
Ông cụ quát: “Phí lời, ai đi khám bệnh lại không vội hả?”.
“Không, ý của cháu là cháu sẽ bồi thường một ít cho bác…” Anh cảm thấy người này không dễ thương lượng, rút ví ra định lấy tiền.
Cách này không hiểu quả với ông lão. Ông ấy hừ một tiếng: “Này cậu kia, ai kiếm tiền cũng đều không dễ dàng, đừng cậy có chút tiền rồi tiêu bừa tiêu bãi! Tôi có thể nhường chỗ cho cậu nhưng cậu tự nhìn đi, cả một hàng có mình cậu là trẻ nhất, mấy ông lão bà lão như chúng tôi còn xếp được hàng lẽ nào cậu thì không?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



