Trên đời này có một loại sức mạnh rất thần kỳ. Đó là sức mạnh tình yêu. Nó có thể khiến con người ta điên cuồng, cũng có thể khiến con người ta hòa bình…
Cố Sơ tới nhà họ Kiều.
Buổi chiều hôm nay, ánh nắng rất quyến rũ, cây cọ trong biệt thự nhà họ Kiều lại cao thêm một đoạn dài nữa. Nhân viên vệ sinh đang dọn sạch bể phun nước để người làm vườn bê từng cây mẫu đơn quý báu, trồng vào trong vườn hoa.
Tỉnh Tuệ bắt đầu càm ràm, đại khái là dặn dò cô phải nghỉ ngơi đúng giờ, nói mãi nói mãi lại chuyển qua chuyện Kiều Vân Tiêu. Cố Sơ sợ bà lại gán ghép, lập tức nói về việc chính: “Bác trai, hôm nay con đến để hỏi bác một chuyện”.
“Chuyện gì vậy?”
Cố Sơ ngập ngừng.
Tỉnh Tuệ là một người rất nhạy bén, bà mỉm cười đứng dậy, “Cậu quản gia này cũng thật là. Tôi bảo cậu ấy cho tôi một thực đơn, tới giờ vẫn chưa thấy đưa.” Rồi bà vỗ vai Cố Sơ, “Ở lại đây ăn cơm con nhé, để bác xuống bếp làm mấy món con thích nhất”.
Cố Sơ gật đầu, cười khẽ.
“Tôi xuống bếp đã.”
Tỉnh Tuệ rời khỏi phòng. Kiều Trí Viễn cầm lấy cốc uống một ngụm, nhìn cô rồi hỏi: “Con muốn hỏi bác chuyện năm xưa phải không?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



