Họ dùng bữa ở một quán ăn ngay bên cạnh, một nơi không quá lớn, ăn uống cũng đơn giản. Đây là một khu dân cư cũ, người tóc trắng nhiều hơn người tóc xanh, người ra ngoài ăn trưa cũng ít ỏi thế nên xung quanh đây cũng chủ yếu là quán ăn nhanh.
“Ý của anh là chúng ta có thể lái xe tới chỗ khác ăn trưa.” Rõ ràng, từng tuổi này rồi nhưng Kiều Vân Tiêu chưa bao giờ ngồi ăn trong một quán cơm nhỏ, những chiếc ghế không có lưng tựa khiến người ta không thoải mái, anh có cảm giác bọ chét bò lên khắp người, bèn nhìn trái nhìn phải, “Có một nhà hàng bít tết mới mở ăn không tồi, anh đưa em tới đó”.
Tiêu Tiếu Tiếu lấy nước sôi rửa hai bộ bát đũa rồi đặt một bộ ra trước mặt anh, “Em chỉ có một tiếng đồng hồ để ăn trưa, sao đủ thời gian tới nhà hàng bít tết của anh chứ?”.
“Nhưng mà chỗ này quá…” Từ lúc ngồi xuống tới giờ, Kiều Vân Tiêu cứ cảm thấy xung quanh bẩn thỉu, dầu mỡ, mặt bàn cũng đầy mùi thức ăn, anh còn không dám đặt tay lên bàn nữa. “Em là bác sỹ, môi trường này không hợp với em đâu.”
Tiêu Tiếu Tiếu biết Kiều Vân Tiêu là cậu chủ, đã bao giờ ngồi trong mấy quán ăn kiểu này? Cô mím môi nhịn cười, rút khăn giấy lau đi lau lại cái bàn, “Mấy quán ăn bình dân này thì đâu có tỉ mỉ như các nhà hàng anh hay ra vào? Nhưng em quan sát rồi, xung quanh đây có quán này là sạch nhất, người dân cũng bảo quán này ăn ngon nhất. Vả lại, em là bác sỹ thì sao chứ? Em cũng phải ăn no bụng thôi. Người ta ăn được, em là bác sỹ lại không ăn được sao?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

