Nạn nhân là một cô gái mới ngoài hai mươi, có lẽ lên chuyến xe này để đi hẹn hò, cũng có lẽ đang trên đường đi phỏng vấn… Tóm lại, một cuộc đời tươi đẹp chỉ mới vừa bắt đầu, vậy mà bây giờ phải nằm lại đây.
Một chiếc xe con quặt gấp, đâm phải một chiếc xe buýt, trên xe có tổng cộng mười ba hành khách, năm người bị thương nhẹ, bốn người gãy xương nặng, bốn người cần cấp cứu khẩn cấp. Chủ của chiếc xe con bị thương nặng, hiện đang hôn mê, được chuyển vào phòng cấp cứu cùng một bệnh nhân khác.
Trong ca mồ, Cố Sơ liếc nhìn Tiếu Tiếu. Cậu ấy vốn dĩ thứ hai mới tới làm cũng đã tới trước để giúp sức. Cậu ấy không cười, với tư cách là một bác sỹ chính bên bàn mổ khác, trông cậu ấy cực kỳ lạnh lùng. Cố Sơ bất chợt nhớ lại lời Kiều Vân Tiêu từng nói, rồi lại đưa mắt nhìn Cố Khải Mân. Anh ta và Tiếu Tiếu không mổ chung một bàn mà chia ra làm việc. Anh ta phụ trách bàn mổ của người tài xế xe riêng, nghe nói bị thương rất nghiêm trọng.
Không cho phép nghĩ quá nhiều về chuyện hai người họ, Cố Sơ nhanh chóng tập trung vào ca cấp cứu căng thẳng. Trong phòng mổ sinh tử gần kề, ai ai cũng đang giành giật từng giây từng phút cùng thần Chết.
Bên ngoài phòng phẫu thuật, Lục Bắc Thần đứng dựa vào cửa sổ, hai tay đút túi quần, mấy lần lục bao thuốc ra rồi lại nhét vào. Người của tổ chuyên án cũng đã tới từ lâu, La Trì ra ngoài hút điếu thuốc rồi đi vào, trên người vẫn còn nguyên mùi thuốc lá.
“Tối qua tên Hà Nại đó lén lút đi gặp một người.” La Trì đứng kế bên anh, lưng dựa vào vách tường. “Thông minh lắm, biết chúng ta theo dõi, vài lần là đã cắt được đuôi trinh sát”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)