Sau khi được đưa vào bệnh viện, tình hình của Lục Bắc Thâm không có chuyển biến tốt, mặc dù cậu không còn thô bạo đánh người như trước nhưng cũng không nói năng gì, cứ thế nằm trên giường bệnh, hai mắt nhìn chong chong về phía trước như đang xuyên qua tấm kính trước mặt để nhìn về một nơi nào xa hơn. Chẳng biết cậu đang nghĩ gì, tóm lại, giống như sống ở một thế giới khác vậy.
Phàm là những bác sỹ có chuyên môn liên quan tới căn bệnh của cậu, người của tổ chuyên án đều tìm tới hết cả, thậm chí tìm cả bác sỹ tâm lý. Ai ngờ, kiểm tra hàng loạt thứ mà vẫn không phát hiện được gì bất thường, tất cả các bác sỹ đều bó tay chịu trói.
Một trong số họ vội vàng ra hành lang gọi điện thoại giục.
Tình cảnh này duy trì tới tận khi trời nhá nhem tối. La Trì dẫn Cố Sơ cuống cuồng trở về. Lục Bắc Thần thấy vậy đứng dậy, hỏi: “Hà Nại đâu?”.
Có lẽ La Trì đi quá vội, quần áo ướt sũng cả. Anh ấy vuốt mồ hôi trên mặt rồi chửi thề một câu: “Mẹ kiếp, bị thằng nhóc đó cho leo cây rồi!”.
Ánh mắt Lục Bắc Thần nghiêm lại, “Hắn không tới?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)