Về đêm, Thượng Hải trở nên yên tĩnh. Trước lúc đầu thu, không khí vẫn còn trôi nổi cái nóng nực và ẩm ướt., cho dù hoàng hôn đã tắt, ánh trăng dưới ngọn đèn đường vẫn bớt đi vài phần lạnh lẽo. Những con đường trên cao đã không còn bóng xe cộ tấp nập, xa xa có thể nhìn thấy ánh đèn sáng rực bên bến Thượng Hải, lan dài khắp thành phố phồn hoa.
“Từ trước tới nay, dì vẫn không thích Thượng Hải cho lắm.” Tần Tô lắc nhẹ chiếc ly đế cao, nói.
Một bữa tối được chuẩn bị bởi một đầu bếp đẳng cấp, một chai rượu vang thượng hạng. Khung cảnh nơi này rất yên tĩnh, thi thoảng còn nghe thấy tiếng dao dĩa chạm khẽ vào nhau.
Khi nói xong những lời này, Tần Tô ngước nhìn Lục Bắc Thâm và Lục Bắc Thần đối diện, khẽ thở dài rồi nói tiếp, “Thành phố này quá nhộn nhạo, khiến người ta không thể nào yên bình được, thế nên sẽ luôn đưa ra những quyết định bồng bột”.
Khi cả Lục Bắc Thần và Lục Bắc Thâm cùng đồng thời xuất hiện tại nhà hàng, quả thực đã khiến giám đốc nhà hàng và người phục vụ sửng sốt đến á khẩu. Hai người đã giống nhau y như tạc thì thôi lại còn cao to đĩnh đạc, tuấn tú nổi bật vô cùng. Thế nên cho dù tới lúc chúng đã ngồi xuống ghế, người trong nhà hàng chốc chốc vẫn ngó qua bên này.
Ngay cả Tần Tô cũng không thể không cảm thán sự thần kỳ của tạo vật. Mỗi lần ngồi đối diện hai anh em này, thật ra bà rất ngưỡng mộ mẹ ruột của họ. Dĩ nhiên, bà cũng sinh hai cậu con trai, con cả Lục Đông Thâm và con út Lục Nam Thâm. Hai đứa nó hẳn là cũng di truyền vẻ đạo mạo của bố như hai cậu sinh đôi này, nếu không người ngoài đã chẳng nhận xét rằng “đàn ông nhà họ Lục ưu tú hơn người”.
Nhưng con trai bà không phải sinh đôi nên tướng mạo vẫn có sự khác biệt. Hai anh em này thì khác, ngồi cạnh nhau không khác gì một người đang soi gương, một người là người thật, một người là chiếc bóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

