Rốt cuộc Cố Sơ vẫn không thể nói chuyện tỉ mỉ với Lục Bắc Thâm. Cả một bụng câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn, sau khi gặp anh ấy đều tan thành mây khói. Chủ đề được dời tới Lăng Song, cô nhạy cảm phát hiện ra nét mặt Lục Bắc Thâm ẩn chứa chút cảm xúc. Cô không đọc được ý nghĩa của những cảm xúc phía sau, chỉ luôn cảm thấy giữa anh ấy và Lăng Song có lẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Trò chuyện vài câu, Cố Sơ đưa ra lời mời: “Đợi anh trai anh từ Bắc Kinh trở về, anh tới nhà ăn bữa cơm đi”.
Anh ấy mỉm cười, “Được”.
Rời khỏi tiểu khu, Cố Sơ cứ cảm thấy là lạ, có thể vì sự nhầm lẫn năm đó khiến cô và Lục Bắc Thâm nói chuyện ít nhiều cảm thấy ngượng ngập; hoặc vì lý do thân phận của Lục Bắc Thâm, rõ ràng anh ấy rất đau khổ, vì sao phải tỏ ra không có chuyện gì?
Anh ấy bị bệnh gì? Có ẩn tình gì?
Cố Sơ cảm thấy cực kỳ khó lý giải, lại không thể phán đoán được liệu Lục Bắc Thần có biết tình trạng hiện tại của Lục Bắc Thâm hay không.
Đang mải nghĩ thì phía sau có người lên tiếng gọi tên cô.
Quay đầu lại nhìn, thì ra là Hà Nại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


