Từ khách sạn đi ra, Cố Sơ không về nhà ngay mà men theo bến Thượng Hải đi từ đầu này qua đầu kia. Đêm hè vẫn luôn náo nhiệt, nhất là ở đây. Có trẻ con chạy nhảy, cũng có những đôi trai gái nắm tay nhau, và cả những cái bóng cô đơn lẻ loi như cô vậy.
Cô cần tới một nơi đông người, như vậy mới không cảm thấy giá lạnh. Cái thành phố đèn hoa rực rỡ này, thứ không thiếu hụt nhất chính là ồn ã. Nhưng vui kiểu gì thì vui, vẫn chẳng có nơi đâu tìm được sự ấm áp thực sự.
Tần Tô là một người đàn bà mạnh mẽ, là kiểu phụ nữ chỉ cần dịu dàng chừng mực đã có thể đánh bại người khác. Cố Sơ biết giữa mình và Tần Tô có những hố sâu không thể vượt qua, thực ra nửa năm trước khi bà ta xuất hiện trong bệnh viện, Cố Sơ đã cảm nhận được. Một người có duyên với một người thật hay không, thật ra sẽ định hình ngay từ lần đầu gặp mặt. Tần Tô đối xử với cô quá khách khí, giống như tiếp khách vậy.
Nhưng người Lục Bắc Thần cần không phải một vị khách mà là một người vợ có thể cùng anh sống trọn đời.
Cố Sơ chọn một chỗ để ngồi xuống, nhìn vượt qua đám đông, hướng mắt sang những ngọn đèn lấp lánh ở bờ bên kia. Nó rực rỡ tới lóa cả mắt, hệt như đôi mắt của Tần Tô, mỉm cười hòa nhã nhưng lại có một sức mạnh khiến người ta khiếp sợ.
Tần Tô nói: “Cô là một cô gái rất được lòng mọi người, tôi cũng biết cô rất thông minh, nhất là về y học. Nếu đã vậy, vì sao không dồn tâm sức vào sự nghiệp của mình?”.
Tần Tô còn nói: “Tôi biết cô và Bắc Thần yêu nhau, nhưng Bắc Thần dễ bị tình cảm liên lụy, bị một người phụ nữ làm cho mệt mỏi, điều này ắt không tốt cho nó. Cố Sơ, cô muốn nhìn thấy nó không tốt ư?”.
Tần Tô lại nói: “Tôi thừa nhận trong một cuộc hôn nhân cần có tình yêu, nhưng chỉ riêng tình yêu thôi không đủ chống đỡ cả một cuộc hôn nhân. Nhà họ Lục chọn con dâu sẽ chỉ chọn người thích hợp nhất, giữa cô và Gia Duyệt, rõ ràng con bé thích hợp hơn cô”.
Đối mặt với sự quyết đoán của Tần Tô, Cố Sơ không cách nào chống đỡ, cuối cùng chỉ nói một câu: “Bác gái, cháu nghĩ… bác không có nhiều quyền để can dự vào quyết định của Bắc Thần”.
Thật ra điều cô muốn nói là: Bà đâu phải mẹ ruột của Bắc Thần, có tư cách gì để khoa chân múa tay?.
Nhưng cách giáo dục từ nhỏ không cho phép cô vô lễ với bề trên như vậy.
Nghe được câu này, Tần Tô lại cười: “Tôi nhận ra chiếc nhẫn này, là của mẹ ruột Bắc Thần”.
Cô không ngờ Tần Tô lại nói thẳng tuột như vậy.
Tần Tô nói: “Nếu nó đã đeo chiếc nhẫn này lên tay cô, thì tôi nghĩ cô cũng hiểu khá nhiều về tình hình của Bắc Thần và Bắc Thâm. Mặc dù tôi không phải mẹ đẻ của Bắc Thần nhưng nó vẫn phải tôn trọng gọi tôi một tiếng ‘dì’, quan trọng hơn là trên người nó chảy dòng máu của nhà họ Lục, đây là sự thật không thể thay đổi”.
Cố Sơ vòng hai tay ôm chân, vùi mặt vào trong đầu gối. Cô thà rằng Tần Tô là một kẻ thiếu lý lẽ, vậy thì cô nhất định sẽ bùng nổ sự hỗn hào và không khuất phục trong người. Nhưng từ đầu tới cuối Tần Tô vẫn nhã nhặn, muốn cô hiểu được suy nghĩ trong lòng bà ta: Cô rất tốt, có điều cô không thích hợp đi cùng Bắc Thần trọn đời.
Lúc Lục Bắc Thần gọi điện tới, Cố Sơ mới phát hiện ra gò má hơi lạnh. Cô sịt mạnh mũi, nhận điện thoại.
“Vẫn đang ở ngoài à?” Nghe thấy tiếng ồn, anh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


