Quá nửa đêm, trời bắt đầu đổ mưa, sấm chớp đì đùng.
Cố Sơ vẫn ngủ rất say, mặc cho mưa gió hoành hành. Có vô vàn những giấc mơ đẹp, cô mơ thấy mình và Lục Bắc Thần nắm tay nhau, dạo bước dưới tán cây ngọc lan, những tia sáng êm dịu chiếu qua những gân lá, rọi vào ánh mắt nụ cười của hai người, đẹp như một bức tranh.
Dường như cô và anh đã quay trở lại thời đại học, anh từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô, thì thầm bên tai cô, “Sơ Sơ, em đẹp lắm”.
Cô yêu giọng nói của anh, có chút ngang tàng, lại có chút si mê.
Cô gọi tên anh hết lần này tới lần khác, mỗi lần gọi trái tim lại như được phết thêm một lớp mật ong, ngọt ngào khôn tả. Dần dần, cảnh tượng trong mơ thay đổi, cô tựa hồ lại nằm giữa mênh mông trời đất, phóng tầm mắt ra xa từng mái lều như từng đám mây, những ngọn đèn vàng bên trong lấp lánh như hàng ngàn con đom đóm. Cô nằm giữa mềm mại, bên trên là cơ thể cứng cáp của Lục Bắc Thần.
Giống như một giấc mơ đầy màu sắc, Cố Sơ không muốn tỉnh dậy, bàn tay anh dịu dàng tuyệt đối, lướt qua từng tấc da thịt. Cô lãng quên hết thảy, chỉ cảm thấy không khí dần nóng lên.
Giấc mơ càng lúc càng hiện thực.
Hình như cô đã thực sự chạm vào nhiệt độ cơ thể anh, cũng tựa hồ đã thật sự nghe thấy anh lẩm nhẩm tên mình.
Như có một ngọn lửa lan ra khắp bờ môi rồi từ từ liếm xuống, đến mức cả cơ thể như chìm trong biển lửa. Cô không thể khống chế được tứ chi, giấc mơ và thực tại chồng chéo lên nhau. Cô khao khát bắt lấy bóng hình trong mơ nhưng lại chạm tay vào một bờ vai vững chãi.
Ngoài kia sấm chớp chưa ngơi nghỉ giây phút nào, từng tiếng vang vọng. Cố Sơ thở dốc, đột ngột mở mắt ra, nhưng cảm thấy cơ thể vẫn nóng rực. Lúc ấy cô mới sực tỉnh là không phải mình nằm mơ. Chẳng biết Lục Bắc Thần đã về từ lúc nào, trở thành một con mèo tham ăn, đang say đắm cơ thể cô.
“Bắc Thần…”
Trong phòng không bật đèn nhưng cô vẫn nhìn rõ đôi mắt anh, rực sáng như ánh sao, nhuốm một khát vọng nồng cháy. Cơ thể anh nóng rẫy, ẩn chứa một nguồn sức mạnh kinh người.
Anh cúi đầu xuống, thì thầm, “Đánh thức em hả?”.
“Sao về muộn vậy?” Cô hờn dỗi.
Giọng nói dịu dàng tình cảm của anh cực kỳ êm tai, “Thế nên mới phải đền bù cho em đây”.
Cô cố tình đẩy ra, “Đây gọi là bù đắp sao? Em không cần, em muốn đi ngủ”.
“Anh động, em nằm yên mà.” Anh cười xấu xa.
Khi người đàn ông đè người xuống, cô gắng sức chịu đựng rồi đấm nhẹ lên ngực anh, “Anh… xấu xa”.
Lục Bắc Thần cảm nhận sự chặt chẽ của cô, kéo cô lên giữa cơn bão táp, cắn khẽ vào tai cô, “Chặt thật”.
Cô nghe xong mà trái tim tan thành bọt biển…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
