Buổi chiều, Tiếu Tiếu không đến khám tại nhà. Cô xin nghỉ về trước, cô giáo ở trường mẫu giáo của Thiên Thiên muốn gặp phụ huynh nên cô đến đó. Mặc dù hành động của Cố Khải Mân khiến lòng cô buốt lạnh nhưng Thiên Thiên vô tội, cô không thể đổ mọi oán giận lên đầu đứa nhỏ.
Cô giáo của Thiên Thiên nói về một số tình hình gần đây của Thiên Thiên, rằng ngày nào thằng bé cũng mặt mày ủ rũ, buổi sáng hôm qua còn tranh giành đồ chơi với bạn khác rồi ra tay đánh nhau. Nếu không có cô giáo ngăn lại thì bạn nhỏ kia sẽ bị thương.
Tiêu Tiếu Tiếu nghe xong mà run người, cô giáo lại khuyên nhủ chân thành, “Thiên Thiên trước đây không như vậy, tâm lý của con trẻ thay đổi thường có quan hệ rất mật thiết với chuyện gia đình”.
Tiêu Tiếu Tiếu sững người.
“Cô không phải mẹ thật của con, các bạn nhỏ ở trường mẫu giáo đều biết chuyện này.” Thiên Thiên tỏ ra không vui.
Thật ra Tiếu Tiếu không giỏi trong việc giao tiếp với con nít. Nghe xong, cô đành dựa theo cảm giác của mình để đáp lại nó, “Thiên Thiên, cho dù con không phải do mẹ sinh ra nhưng mẹ vẫn là mẹ con. Mẹ sẽ nuôi con khôn lớn thành người, khỏe mạnh rắn rỏi, còn tốt hơn cả mẹ ruột nữa, biết không?”.
Thiên Thiên im lặng, bĩu môi.
Cô không biết phải nói tiếp với nó thế nào, nghĩ tới Cố Khải Mân, tâm trạng lại rối như tơ vò.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)