Đêm nguy hiểm rốt cuộc cũng qua, khi trời sáng bừng hẳn lên, Smith cùng bác sỹ chữa chính lại kiểm tra cho Lục Bắc Thần. Tất cả đều thống nhất chẩn đoán anh coi như đã qua thời kỳ nguy hiểm, có thể chuyển tới phòng bệnh tiến hành quan sát và trị liệu. Mặc dù nói vậy nhưng Cố Sơ vẫn không thể yên tâm, tinh thần cả người vẫn căng như dây đàn, không dám lơi lỏng dù chỉ một chút.
Ngữ Cảnh và Ngư Khương vội đến từ sáng sớm, sau khi nghe xong tình hình, Ngữ Cảnh ra sức vỗ ngực cảm tạ trời đất, Ngư Khương len lén lau hai hàng nước mắt. Cố Sơ nhận ra đôi mắt cô ta sưng húp, có lẽ cả đêm không ngủ.
La Trì cũng tới, biết được tình hình của Lục Bắc Thần thì cũng yên tâm hơn chút, rồi lại kéo Cố Sơ qua bên cạnh, thì thầm hỏi cô có quen người tài xế gây tai nạn với cái tên đó không. Cố Sơ đáp chắc chắn là không quen. La Trì còn bỏ ảnh của người tài xế ra cho cô xem, cô cũng nói chưa từng gặp mặt.
Qua một đêm, Cố Sơ đã bình tĩnh lại. Cô căm hận người tài xế nhưng khi chưa có bất kỳ chứng cứ gì, cô cũng không ngụy tạo sự thật trái với lòng mình, cô quả thực không quen biết người ấy. “Có lẽ, thật sự chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn.” Cô thở dài não nuột.
La Trì quay đầu nhìn Lục Bắc Thần nằm trên giường, đầu mày nhíu chặt.
“Nếu có thể giải thích bằng trực giác thì còn may. Sở dĩ anh nghi ngờ là vì dịp xảy ra hai chuyện này rất lạ.”
“Dịp xảy ra?” Cố Sơ không hiểu: “Ví dụ ạ?”
“Ví dụ như lúc Lục Bắc Thần bị đưa đi thì anh không có mặt ở Thượng Hải, hoặc ví dụ như Chloe cũng không ở bên cạnh cậu ấy.”
“Liên quan gì tới việc Chloe không ở bên cạnh anh ấy?”
Nét mặt La Trì nặng nề: “Một thám tử lừng danh bỏ việc chính không làm, lại ở Trung Quốc ngao du sơn thủy, em cảm thấy có bình thường không?”
Cố Sơ sững sờ.
…
Buổi chiều, nhiệt độ lạnh rõ rệt của Thượng Hải đã bị đẩy lùi không ít, ánh nắng hiếm hoi xuyên qua tầng mây, mang tới chút ấm áp cho thành phố.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
