“Dì, dì nên hỏi chị họ con là hơn.” Chuyện này cô không tiện nói, cô không thân với Thịnh Thiên Vỹ.
Sầm Vân càm ràm: “Nếu mà cạy được sự thật từ miệng chị con ra ấy thì tốt quá rồi, thôi đi, hỏi con cũng vô ích.”
“Cạch”, đầu kia cúp máy trước.
Cố Sơ dở khóc dở cười, dì thế này tức là vẫn còn giận, quan trọng là Thịnh Thiên Vỹ tình hình ra sao cô quả thực không rõ.
Cô đút hai tay vào túi, thong dong đi vào bếp, bám chặt lấy cửa như một cây dây leo, nhìn Lục Bắc Thần đang thuần thục khuấy trứng gà. Cô nói: “Chuyện cảnh sát La ngày mai tới Quỳnh Châu, con biết chứ?”
Lục Bắc Thần không quay đầu lại: “Biết.”
“Anh ấy có ý gì?”
“Ý tứ của cậu ta rõ ràng quá mà.” Lục Bắc Thần đổ trứng gà đã đánh xong vào bát bột, cười nói: “Chẳng phải em biết từ tết Trung thu rồi sao?”
“Khác chứ, mùng hai tết tới nhà là phải suy nghĩ.” Cố Sơ đi vào, cầm một quả táo, đi vòng vòng sau lưng anh.
“Suy nghĩ gì?” Lục Bắc Thần nghiêm túc nhào bột rồi cắt thành phần, sau đó lại đổ vào khuôn.
Cố Sơ nhai táo rồm rộp: “Mùng hai là ngày con rể tới nhà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
