Cố Sơ nghe thấy tiếng trái tim vỡ vụn, giòn tan, những vụn nhỏ bắn ra lại găm thẳng vào huyết quản, máu chảy đầm đìa, bi thương cũng như dòng sông trào ngược.Gặp phải tình yêu, con người ta sẽ trở nên hoang mang bất an.
Từ sau khi ở cùng với Lục Bắc Thần, cảm giác lo lắng này của Cố Sơ lại càng sâu đậm hơn. Đa phần trong mọi tình huống, Lục Bắc Thần đều nuông chiều cô, kiên nhẫn để mặc một số suy nghĩ và hành động trẻ con của cô, nhưng cô biết anh cũng có nguyên tắc và giới hạn của mình, thế nên chỉ cần anh nhíu mày là cô sẽ e dè, thận trọng.
Dưới quầng sáng của anh, cô có thể làm gì tùy thích nhưng cũng lại không thể tùy tiện khi ngước nhìn lên vầng sáng ấy.
Điều này không đúng.
Cô không nên có cảm giác sợ hãi anh.
Giống như đối với Bắc Thâm trước đây, xuất sắc như anh ấy nhưng cô vẫn có khả năng và tự tin để đứng ngang hàng với anh ấy.
Mái tóc dài che đi quá nửa gương mặt cô, mọi suy nghĩ được giấu phía sau hàng mi dài. Cố Sơ hơi ấm ức, đan sít sao ngón tay vào nhau, hình như tất cả đều trở nên khác biệt. Khi ở Hạ Môn, những lời Lâm Gia Duyệt nói khiến cô hoàn toàn tin tưởng anh, mọi việc làm của anh rõ ràng đều chứng tỏ anh yêu cô, không phải sao? Anh ăn cam vì cô, hủy bỏ hôn ước cùng Lâm Gia Duyệt vì cô, có thể đuổi theo tới tận Hạ Môn vì cô, tất cả những việc này đều nói rằng anh quan tâm tới cô, đúng không?
Nhưng mà…
Nếu tất cả chỉ là suy đoán của Lâm Gia Duyệt thì sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

