Đã bảo là không được nuốt lời rồi. Anh bảo sẽ dạy em mà. Đàn ông, lại còn là đàn ông đẹp trai, nói lời là nhất định phải giữ lời…Bắc Kinh.
Khoảng thời gian này, Thịnh Thiên Vỹ chuyển công việc trọng điểm tới Bắc Kinh, toàn bộ các cuộc họp lớn nhỏ trong và ngoài nước đều được khởi động theo hình thức họp trực tuyến, khiến các cô gái trẻ trong công ty ở Bắc Kinh sướng tưởng chết. Trước đây Thịnh Thiên Vỹ là thần long thấy đầu không thấy đuôi, đa số các nhân viên chỉ có thể được biết chủ tịch của tập đoàn Viễn Thăng rộng rãi hào phóng, uy nghiêm nổi trội thế nào qua những tờ báo và tạp chí. Những mấy ngày nay, Thịnh Thiên Vỹ gần như ngày nào cũng tới công ty ‘điểm danh’, từ trên xuống dưới trong công ty bắt đầu nồng nực mùi son phấn hơn, đều cố gắng nhằm vào người đàn ông độc thân xuất sắc cấp kim cương, giá trị chưa thể đong đếm này.
Đối với việc này, Thịnh Thiên Vỹ không cảm thấy có gì to tát. Đám cổ đông trong hội đồng quản trị ít nhiều có phần oán trách, cho rằng chí ít thì tình hình của công ty con ở nước ngoài cũng phải đích thân để ý mới được. Nhưng oán trách gì thì oán trách, sau mấy cuộc họp của hội đồng quản trị, không ai còn nghi ngờ về thái độ làm việc và phương án do anh đề ra nữa. Một là, từ khi bố của Thịnh Thiên Vỹ còn sống, tính tình của con trai đã được mọi người chứng nhận. Thịnh Thiên Vỹ bẩm sinh tự do phóng túng, làm việc gì cũng không thích bị người ta bó buộc, nhưng anh biết phân nặng nhẹ nhanh chậm, trong lòng luôn có nguyên tắc, thế nên xứng đáng giao phó. Hai là, sau khi công ty được Thịnh Thiên Vỹ tiếp quản thì lợi nhuận hàng năm tăng đều đều khiến các cổ đông cũng kiếm được đầy ụ, thế nên họ không quá quan tâm tới cách điều hành công ty của Thịnh Thiên Vỹ, cùng lắm chỉ nói ngoài miệng mà thôi.
“Tổng giám đốc, có gì dặn dò ạ?”
“Trợ lý Hứa đâu?”
“Bộ phận thị trường năng lượng có mấy số liệu cần phải nộp lên, trợ lý Hứa đã chạy tới tầng 35, đích thân giám sát ạ.”
Cùng với việc tập đoàn Viễn Thăng mở rộng thị trường ra nước ngoài, các công ty con ở Thượng Hải, Bắc Kinh trở thành đầu mối chủ chốt để liên hệ giữa trong và ngoài nước, nhất là công ty con Bắc Kinh lại càng chủ chốt và quan trọng hơn cả. Vì thế, Thịnh Thiên Vỹ đã bỏ ra một tỷ để đấu giá tòa nhà vàng trên mảnh đất quý từng tấc đất này, khi tòa nhà cao vút mọc lên, công ty con tại Bắc Kinh của Viễn Thăng cũng đã ‘chiêu binh mãi mã’ xong xuôi để chuẩn bị chuyển tới địa chỉ mới. Mấy năm nay Viễn Thịnh thu mua không ít công ty, cộng thêm việc sản nghiệp ngày một nhiều thêm, thế nên cả tòa nhà này đều là nơi làm việc của các nhân viên trong tập đoàn Viễn Thăng.
Vị trí phòng làm việc của Thịnh Thiên Vỹ nằm ở tầng cao nhất, một độ cao như chạm tới tận trời xanh.
“Thông báo cho cô ấy lập tức tới phòng làm việc của tôi.” Anh biết rõ sự thận trọng, tận tụy của cô, nhưng bây giờ còn việc quan trọng hơn công việc cần giải quyết.
Khoảng năm, sau phút sau, Hứa Đồng gõ cửa đi vào.
Đúng lúc Thịnh Thiên Vỹ đang nhận điện thoại, thấy cô vào anh bèn giơ tay ra hiệu cho cô ngồi xuống trước rồi lại nói chuyện vui vẻ với đầu kia di động. Hứa Đồng không ngồi, từ đầu tới cuối vẫn đứng nghiêm túc. Mấy phút sau, thấy anh không có ý kết thúc cuộc điện thoại, cô đi tới phòng tiếp khách, ánh mắt dừng lại trên mấy món ăn trên bàn uống nước.
Toàn là những món tuyệt đẹp, màu sắc hương thơm mùi vị đủ cả, chỉ có điều để đã lâu nên hơi nguội lạnh.
Hứa Đồng lại đánh mắt về phía Thịnh Thiên Vỹ đứng gần đó. Cơ thể cao lớn đang nửa dựa nửa ngồi lên mép bàn làm việc, nhàn nhã thong dong, khi đối thoại dùng thứ tiếng Pháp lưu loát, nghe nội dung thì không liên quan tới tâm sự, chỉ liên quan tới việc làm ăn. Qua một thời gian tiếp xúc, Hứa Đồng phát hiện ra Thịnh Thiên Vỹ khi bàn chuyện làm ăn có cách thức của riêng mình. So với tác phong nghiêm nghị kín kẽ của Niên Bách Ngạn, Thịnh Thiên Vỹ nghiêng về việc giao thiệp, làm quen, trong lúc trò chuyện lại đang hạ gục đối thủ trong vô hình, trông thì có vẻ xa rời thế tục, có phần vô hại, thực chất đã sớm coi đối phương là miếng thịt trên chiếc đĩa của mình.
Ban đầu Hứa Đồng hoàn toàn không quen với phong cách làm việc của anh nhưng lâu dần cũng đã quen.
Chỉ có điều, trong suy nghĩ của cô, Thịnh Thiên Vỹ xét cho cùng vẫn là kiểu người coi kinh doanh như trò chơi, chưa bao giờ thấy anh mất ăn mất ngủ cho công việc, ví dụ như lúc này đây.
Trước khi tới, cô đã nghe thư ký bên bộ phận thư ký nói rồi, mới sáng sớm Thịnh Thiên Vỹ đã vội tới công ty hội họp, không những chưa ăn sáng, bữa trưa để trong phòng tiếp khách còn chưa động vào.
Hứa Đồng lẳng lặng ấn điện thoại tới phòng thư ký, rất nhanh, thư ký đã đi vào.
Thịnh Thiên Vỹ vẫn đang bị công việc bám riết không quá để ý tới động tĩnh bên phòng tiếp khách, chỉ thi thoảng liếc mắt qua đó, thấy thư ký ra ra vào vào cũng không để tâm. Khoảng hơn hai mươi phút sau, anh kết thúc cuộc điện thoại, để di động xuống bàn làm việc, thấy Hứa Đồng đang đứng ngay ngắn, nghiêm túc cách anh một khoảng bằng một cái bàn, anh không nhịn được cười nói: “Ngồi đi.”
Hứa Đồng không ngồi, giơ tay về phía phòng tiếp khách, điềm đạm nói một câu: “Tổng giám đốc, anh nên dùng bữa trước đi ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


