Ngữ Cảnh vừa nghe, đôi mắt ầng ậng nước lập tức ánh lên những tia sáng kỳ vọng. Cậu ấy đẩy đẩy gọng kính, ngây ngô hỏi: “Thật ạ?”
“Tôi có thể ăn giúp cậu bữa cơm tối nay, nghe người giúp việc nhà cậu nói rồi, bữa tối nay cực kỳ thịnh soạn.” Phan An từ tốn nói, rồi kéo tay Ngư Khương: “Cô cũng có thể đi cùng tôi, ăn xong tôi đưa cô về.”
“Ý này hay đấy.” Ngư Khương cười tươi rói, rồi tiến lên đứng bên cạnh Lục Bắc Thần: “Vic, cùng đi đi.”
Cô ấy chỉ mời Lục Bắc Thần nhưng lại coi Cố Sơ như không khí.
Lục Bắc Thần sắc mặt bình thản, ánh mắt thấm một nụ cười khẽ: “Thích ăn chùa là việc của mấy người, đừng làm ảnh hưởng tới công việc.”
“Cái từ ‘ăn chùa’ nghe mưu mô quá, thực tế là tôi chỉ muốn giúp Ngữ Cảnh giảm bớt lượng mỡ thừa trong người cậu ta thôi.” Phan An vừa nói vừa bắt đầu công việc của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


