Tất cả mọi thứ hình như đều đứng hình.
Cả chiếc áo blouse sạch bong của Lục Bắc Thần cứ thế bị hủy hoại.
Trước ngực, cánh tay, vạt áo, thậm chí là cổ áo đều bị trận nôn 360 độ của Cố Sơ khiến cho người ngoài không dám nhìn thẳng.
Nhưng mà anh hoàn hồn trở lại nhanh hơn những người khác, một tay ôm lấy Cố Sơ không ngừng nôn thốc nôn tháo, quay đầu nhìn về phía Ngữ Cảnh: “Cậu qua đây.”
Lúc này Ngữ Cảnh mới ngớ ra, vội vàng tiến lên, trong bụng đoán chắc sẽ phải giúp Lục Bắc Thần tiếp nhận ‘củ khoai lang nóng’ Cố Sơ này rồi. Rồi cậu ta lại xoay chuyển suy nghĩ, chuyển qua lo lắng sâu sắc cho tiền đồ của Cố Sơ, nôn vào người một giáo sư Lục người khác còn không dám đắc tội, anh liệu có giữ cô lại không?
“Giáo sư Lục, tôi lập tức đưa cô ấy…”
“Ở đây giám sát, nhớ kỹ, tôi cần toàn bộ xương cốt.” Lục Bắc Thần bình tĩnh dặn dò công việc. Trong lòng anh, Cố Sơ vẫn còn đang nôn.
“Dạ? À…” Ngữ Cảnh vội vàng gật đầu rồi lại nhìn sang Cố Sơ, đúng lúc cô lại phun thêm một miếng vào người Lục Bắc Thần, khiến Ngữ Cảnh nhìn cũng thấy thảm không sao tả xiết. Cậu ta hắng giọng: “Thế thưa giáo sư, quần áo của anh…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
