Kiều Vân Tiêu ăn rất say sưa: “Dễ thôi, nói cho anh biết đó là nhà hàng nào, anh bảo đầu bếp ở đó đích thân dạy em, thế là được chứ gì? Mấy chuyện bỏ tiền ra là có thể giải quyết được này là chuyện vặt thôi.”
“Không thành vấn đề.” Kiều Vân Tiêu nhận lời.
Cố Sơ vui lắm: “Anh ăn nhiều vào, cứ ăn thêm chút nữa đi.”
Cuối cùng, Kiều Vân Tiêu vác cái bụng no kễnh quay trở lại phòng khách. Đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, anh lại lên tiếng, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Xem ra em thật sự quyết định ở cùng với cậu ta rồi.”
Cố Sơ ngồi xuống chiếc sofa đối diện anh, gảy gảy ngón tay, lát sau mới gật đầu. Kiều Vân Tiêu thấy vậy, lồng ngực như ứ đọng thứ gì, bèn đứng dậy. Cố Sơ giật nảy mình, ngước lên nhìn anh. Anh đi qua đi lại mấy lượt, nhíu mày lại, một lát sau mới dừng bước, nhìn cô, cuối cùng cũng bật ra một câu: “Được, cứ cho là em muốn đi theo cậu ta, nhưng có cần phải sống thử sớm vậy không?”
Cố Sơ há hốc miệng, mãi mới lẩm bẩm một câu: “Bọn em không được tính là sống thử.”
“Đã ở cùng một nhà rồi còn không tính là sống thử?” Kiều Vân Tiêu chất vấn, đồng thời nhìn lên bức tranh treo trên tường. Người giống như tranh, bóng dáng người đàn ông trong tranh cao lớn thẳng tắp, gương mặt hơi nghiêng tuấn tú, trầm mặc, đang nhìn chăm chú ra đường phố lên đèn.
Không cần hỏi cũng biết chính tay Cố Sơ vẽ, anh cũng biết rõ người đàn ông trong tranh là ai, trái tim chợt đau nhói. Cậu ta trong tranh dù là thần thái hay diện mạo đều sinh động như thật, có thể thấy đã cắm rễ rất sâu trong lòng Cố Sơ rồi.
Nghĩ vậy, Kiều Vân Tiêu lại càng bực bội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)