Chloe không hài lòng lắm với thái độ của Lục Bắc Thần, dựa cả cơ thể dài ngoằng ra phía sau, rít một hơi xì gà rồi nhả khói về phía Lục Bắc Thần. Anh không né tránh, đầu mày cũng chẳng nhíu lấy một cái. Sau khi khói thuốc tản ra trên gương mặt, anh nhìn Chloe, ánh mắt trầm tĩnh.
Chloe bật cười nhưng vẫn không vội trả lời câu hỏi của Lục Bắc Thần mà giơ giơ điếu xì gà lên, đề nghị: “Thế nào? Làm một điếu chứ?”
“Không có sở thích này.”
Nụ cười nơi khóe môi Chloe tắt ngấm. Khi nhìn về phía Lục Bắc Thần, đôi mắt xanh biếc ấy cực kỳ yêu nghiệt: “Sao sau bao lâu không gặp mà cậu vẫn vô vị như thế hả?”
Lục Bắc Thần không nói tiếng nào.
“Đừng có lạnh như băng thế, tuy rằng dù cậu cười hay không cười đều đẹp trai như nhau nhưng tớ vẫn không thích người khác mang một bản mặt lạnh lùng đối diện với tớ.” Chloe thở dài, gương mặt điển trai đủ trở thành ‘yêu nghiệt khuynh quốc’ cố tình tỏ ra ấm ức.
Chloe ngẩn người.
Ngư Khương cố nhịn cười, bước lên, thể hiện tư thế ‘mời’: “Mr.Chloe, tôi tiễn anh.”
“Đợi đã.” Chloe đập bộp một cái vào tay Ngư Khương, bực bội: “Tôi nói tôi về chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



