Trong đầu cô toàn lộ hình ảnh những bộ phim kinh dị xem từ nhỏ tới lớn, trong đó có một bộ phim cô đã quên mất tên, chỉ cảm thấy tình tiết tương tự. Đó là một tòa nhà ma, bất kỳ ai đi qua cũng sẽ phải chết. Với tư cách là một người dân thường, Cố Sơ không thể xoay chuyển được một số chỉ trích tiêu cực của đám ký giả, cô chỉ còn biết thương Lục Bắc Thần hơn nữa. Giọng nói trong điện thoại tuy dịu dàng nhưng cô cũng ít nhiều nghe ra vài phần mỏi mệt. Bên đó nghe xong bèn nói: “Chỉ là anh muốn nghe giọng của em thôi.”
Trái tim Cố Sơ lập tức tan chảy.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Hứa Đồng lấy từ trong túi xách ra một hộp phấn, đưa cho Cố Sơ. Cố Sơ đón lấy, nghi hoặc: “Sao thế ạ?”
“Soi lại cái mặt em kìa.”
Cố Sơ mở hộp phấn ra, nhìn thấy gương mặt nhỏ mềm mại như hoa đào của mình hiện lên qua chiếc gương hẹp. Cô không hiểu, còn Hứa Đồng thì ngao ngán nói: “Mặt em sắp lan tràn tình xuân rồi kìa.”
“Em đâu có.” Cố Sơ hiểu ra, ném lại hộp phấn cho chị ấy.
Hứa Đồng mỉm cười không nói.
“Em tin anh ấy.” Cố Sơ bất thình lình nói một câu.
Cố Sơ nắm chặt di động, bên tai vẫn còn nóng. Anh không nói bất kỳ câu tình cảm nào nhưng chất giọng trầm ấm ấy cứ thế theo tai len lỏi vào tận trái tim cô, khiến nó cũng trở nên sôi sục. Cô ngước mắt, nhìn Hứa Đồng và nói: “Nhưng em rất muốn tin anh ấy một lần.”
Cô đã từng làm kẻ lừa gạt người khác, biết được phải giấu giếm sự thật đau khổ dường nào. Thế nên lần này cô muốn tin tưởng những gì Lục Bắc Thần nói, tin anh không lừa gạt cô vì hành vi xâm phạm đạo đức này, cô tình nguyện Bắc Thần chưa bao giờ có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



