Anh giơ tay lên, lòng bàn tay to lớn áp lên má cô, ép cô nhìn vào mình.
“Anh biết em đang nghi hoặc điều gì.” Giọng nói của Lục Bắc Thần trầm ấm, êm ru: “Nhưng em phải tin rằng anh đã quen em rất lâu rồi.”
Sóng mắt Cố Sơ hơi xôn xao.
“Em quen Bắc Thâm bao lâu thì anh quen em từng ấy thời gian.”
“Em không hiểu.” Cô chỉ biết, trái tim mình đang đập rất dữ dội.
Lục Bắc Thần nhìn cô chăm chú, ngón cái vuốt ve gò má cô một cách xót xa, anh lên tiếng: “Bắc Thâm không có bạn bè gì, thân thiết với anh nhất, thế nên từ sau lần đầu tiên nó gặp em, từng ly từng tý giữa em và nó, anh đều biết.”
“Như vậy… quá kỳ lạ đi.”
“Sinh đôi mà, không có gì không nói.”
Nhưng cô vẫn cảm thấy lạ lùng.
“Không có cô gái nào lại thắng nó mấy quả bóng một cách rầm rộ như thế, còn kiêu ngạo ép nó xin lỗi. Bắc Thâm rất bực vì chuyện này nhưng lại khiến anh tò mò về em.” Con ngươi của Lục Bắc Thần rất đậm, giống như cất giấu quá nhiều tình cảm trong đó, sâu không lường được.
Cố Sơ mấp máy môi, đây là điều cô chưa bao giờ ngờ tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)