Đời người luôn lưu lại một bức họa, dù là đen trắng hay màu sắc, mỗi lần hồi tưởng sẽ khiến người ta khó quên. Bức tranh bước ngoặt của Cố Sơ mang màu vàng, là một trời tịch dương rơi xuống, nhuộm lên căn nhà gỗ nhỏ màu trắng. Khách du lịch ở góc đường không đông, thi thoảng lại có một hai tiếng hô hào, làm náo nhiệt thêm cho con đường.
Màu vàng thanh mảnh lan ra từ một góc của tấm bưu thiếp Slow Time, nối liền với cửa hàng động vật nhỏ bày la liệt những chậu cây xanh um. Ô cửa sổ sát sàn trong vắt, bóng chiều tà để lại những bóng nắng loang lổ trên cửa sổ. Ở một góc không xa, Cố Sơ đã nhìn thấy Lục Bắc Thần.
Với khoảng cách một ô cửa sổ, anh đang đứng trong cửa hàng, chiếc bóng dài cực kỳ nổi bật.
Anh đeo khẩu trang trắng, đeo găng tay y tế, trên bàn có lẽ là một chú mèo, bé xíu, đang ngẩng đầu kêu lên với anh. Anh bèn giơ tay xoa xoa đầu nó, ánh mắt dịu dàng, chú mèo ấy lập tức ngoan ngoãn nằm im.
Có tia sáng hắt lên gương mặt nghiêng của anh, khôi ngô mà tập trung.
Nếu trong tay cô có một chiếc máy ảnh, chắc chắn cô sẽ chụp hoặc ghi hình lại cảnh tượng này.
Giống như có thần giao cách cảm, Lục Bắc Thần đứng trong cửa hàng cũng ngẩng đầu lên đúng lúc ấy. Ánh mắt anh quét một lượt tùy ý, có lẽ chỉ là muốn thả lỏng giây lát, từ góc đường đảo qua nhưng lại nhanh chóng dừng trên người cô. Cách nhau một khoảng, nhưng Cố Sơ vẫn cảm nhận được rõ ràng anh đang cười. Tuy không nhìn thấy khóe môi cong cong nhưng có những tia sáng vo vụn trong đôi mắt đen láy, hệt như những tia sáng vụn vặt của hoàng hôn lọt vào mắt anh vậy.
Anh vẫy tay về phía cô, tỏ ý bảo cô đến đó.
Cố Sơ đang nghĩ, giây phút này cô chìm đắm thật rồi. Khi cất bước đầu tiên, dưới ánh mắt ôn hòa của anh, cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang nở rộ, như những cánh hoa, từng cánh, từng cánh xòe rộng, cũng giống như ánh sáng, từng chút, từng chút làm ấm cả huyết mạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)