Anh tháp tùng toàn bộ hành trình sao?" Cố Tư tròn xoe hai mắt.
"Tài xế miễn phí đây."
Lục Bắc Thần khẽ rướn môi lên: "Ý nói rằng em hưng phấn quá độ rồi."
"Ngồi cạnh mấy người học y quả là đáng sợ." Cố Tư lắc đầu rồi đứng dậy, chỉ vào cả một đĩa đầy ắp hoa quả và nói: "Chỗ hoa quả này là chị em tỉ mỉ chọn lựa cho anh đấy, còn phần cắt gọt trang trí là công sức của em, thế nên để không phụ lòng cả chị em và em, mong giáo sư Lục nhất định phải ăn thật ngon miệng."
Sau đó nó chuồn lẹ ra ngoài phòng ăn, tới trước cửa còn nháy mắt với Cố Sơ, nhắc cô nói tới chuyện về Quỳnh Châu.
Phòng ăn không còn Cố Tư bỗng chốc yên ắng hẳn đi.
Cố Sơ chia hoa quả ra đĩa nhỏ, gác một chiếc dĩa đẹp mắt bên cạnh, cúi đầu, đưa cho anh: "Ăn chút hoa quả đi!"
Lục Bắc Thần liếc nhìn, không nói gì, cầm dĩa lên xiên một miếng cam bỏ vào miệng. Cố Sơ ngồi đối diện anh, ngước mắt lên quan sát rồi lại cúi đầu, bện tay vào nhau.
"Nói đi, có chuyện gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

