Khi cô còn rất nhỏ, rất nhỏ, cụ thể mà nói chính là vào tiệc sinh nhật năm cô tròn sáu tuổi. Năm ấy cũng là lần đầu tiên cô có thành tích học vượt cấp nổi trội, cũng là mừng Cố Tư tròn một tuổi. Bố đã mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu. Hầu như ai nhận được thiệp mời cũng rất nể mặt tới dự, bao gồm cả nhà họ Kiều. Cô mặc như một công chúa, được Kiều Vân Tiêu trong dáng vẻ như một hoàng tử nắm tay đi tới chiếc bánh gato, tất cả mọi người đều vỗ tay chúc mừng. Đó là một bữa tiệc sinh nhật được tổ chức ngoài bãi cỏ, vào tiết tháng tư ngập nắng xuân, hoa mùa xuân đang đúng dịp nở rộ, khắp khách sạn cũng nở bung cả một khoảng trời hoa mộc lan.
Có người tươi cười hỏi cô: Tiểu Cố Sơ, sau này con muốn tìm một người bạn trai như thế nào?
Chỉ là một câu nói đùa nhưng cô vẫn thành thật trả lời: Con muốn tìm một người mà con thích ăn gì người ấy cũng mua cho con.
Hai cô chú nhà họ Kiều rất vui. Bố mẹ cũng phì cười vì cô. Chú Kiều ngồi sụp xuống hỏi cô: "Vậy con có thích Vân Tiêu không? Anh sẽ mua cho con rất nhiều rất nhiều đồ ăn ngon đấy."
"Thích ạ!"
"Sơ Sơ sau này làm con dâu hai bác nhé, được không?"
"Được ạ." Lúc đó, những thứ xoay tròn trong suy nghĩ của cô đều là các món ăn ngon của các nước, vì cô biết rất rõ nhà họ Kiều có rất nhiều món ăn ngon, đầu bếp nhà họ nấu ăn cùng cừ như gia đình cô vậy.
Sau này khi khôn lớn trưởng thành, Cố Sơ bắt đầu hiểu ra bản thân mình năm xưa muốn thứ gì. Không liên quan tới gia thế, không phải về điều kiện ngoại hình, chỉ cần người đó đối xử tốt với cô, hai người cùng nắm tay nhau yêu một cách giản dị, bình yên, sau đó an nhiên bước chân vào lễ đường kết hôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)