Trong một chuyên trang Lăng Song viết, Cố Sơ từng đọc được một câu nói thế này: Bạn có tin vào tình yêu không? Còn tôi thì trước sau vẫn luôn tin tưởng. Hai người yêu thương nhau sâu sắc dẫu có bước về hai hướng thì cũng sẽ có một ngày gặp lại, dù 'thanh mai' có già, dù 'trúc mã' xưa cũ thì đường kim mũi chỉ của thời gian cũng sẽ ghép nối hai con người chính xác nhất lại với nhau.
Cái tai hại nhất khi bạn ký gửi trái tim mình đi chính là từ đó về sau sẽ không thể lấy lại được nữa. Năm năm trước cô rời xa Lục Bắc Thâm, năm năm sau gặp lại Lục Bắc Thần. Khi nằm trong lòng anh, Cố Sơ đang nghĩ: Vòm ngực này có gì khác với Bắc Thâm không? Cô không tìm ra được điểm khác biệt nhưng lại không biết hai người ấy có quá nhiều khác biệt.
Ở trong lòng Lục Bắc Thần, cô đã mơ thấy rất nhiều thứ, trong mơ hồ còn cảm thấy có người đang hôn cô. Là nụ hôn của Bắc Thâm, rất đỗi thân thuộc. Cô bật khóc, đau khổ khóc trong mơ, ôm chặt lấy Bắc Thâm và nói: Thật ra em không muốn rời xa anh đâu, không muốn một chút nào. Nhưng từ đầu tới cuối cô vẫn không nhìn thấy gương mặt anh, cố gắng nhìn mà chẳng được như ý nguyện.
Có người đánh thức cô dậy.
Cô mở mắt ra, là Lục Bắc Thần.
Anh đã tỉnh rồi, thậm chí là đã thay quần áo xong xuôi, áo sơ mi trắng cùng quần Âu vô cùng lịch sự, ngồi bên giường nhìn cô. Thấy cô mở mắt ra, ánh mắt anh vừa thâm sâu vừa phức tạp. Cố Sơ vừa tỉnh dậy, đầu vẫn còn hơi váng vất. Anh đang ngồi nghiêm chỉnh, chiếc sơ mi trắng như tuyết, tôn lên gương mặt như tranh của anh. Cô quên cả chớp mắt, nhìn anh chằm chằm.
Người đàn ông trước mặt như biến thành một người khác, trầm mặc như chiếc đồng hồ.
Rất lâu sau, anh mới thở dài, giơ tay xoa lên đầu cô rồi nói: "Chỉnh trang lại chút rồi đi cùng tôi."
"Đi đâu vậy?" Cô còn ngây ngốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)