Lục Bắc Thần rất tùy hứng trong công việc.
Ví dụ như, một giây trước anh vẫn còn đang thưởng thức mỹ vị, một giây sau đã có thể lập tức thay quần áo, sẵn sàng đối mặt với công việc. Khi họ tới biệt thự của Tiêu Tuyết một lần nữa, Cố Sơ nhìn đồng hồ: 10 giờ 30 phút. Những tiết tấu của đêm Thượng Hải đã bắt đầu nhưng không thuộc về nơi này. Bỏ xa sự náo nhiệt và ồn ã của những bóng ma đô thị, các ngôi biệt thự dù xa dù gần ở đây cũng đều im ắng. Nhưng xa hơn chút nữa vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng, hắt nghiêng ra ngoài từ các ô cửa sổ, không giống như nhà Tiêu Tuyết, cả một mảng tối đen như mực.
Bố mẹ Tiêu Tuyết trước nay chưa từng sống ở đây, thực tế là khi còn sống, số lần Tiêu Tuyết tới đây ở lại cũng đếm được trên đầu ngón tay. Đa phần giấc ngủ của cô ta đều 'hiến tặng' cho khách sạn. Cánh cửa lớn của biệt thự khóa chặt, dán hai mảnh giấy niêm phong đan chéo nhau mang một con dấu màu đỏ. Lục Bắc Thần đỗ xe trước cửa biệt thự, xuống xe, trầm mặc nhìn cánh cửa lớn. Cố Sơ cũng đi xuống theo, quan sát xung quanh rồi thở dài: "Xem ra là không vào được rồi, có thể gọi La Trì tới không?"
"Kể cả La Trì có tới cũng vẫn phải xin giấy thôi." Lục Bắc Thần giơ tay xem giờ: "Muốn vào từ cửa chính thì phải xin giấy, đợi giấy được phê duyệt nhanh nhất cũng phải tới sáng sớm mai, quá rắc rối."
Chỉ nghe như vậy thôi, Cố Sơ cũng cảm thấy phức tạp.
"Vậy phải làm sao?"
Lục Bắc Thần không lên tiếng, vòng ra phía sau biệt thự. Một lát sau, anh hét một tiếng: "Em qua đây!"
Xung quanh thanh vắng, giọng anh gần như còn có cả tiếng vang. Cố Sơ liếc nhìn những ngọn đèn đường bị bóng cây xung quanh che khuất ánh sáng. Chúng quả thực như những bóng ma lớn vấn vít khắp nơi, thực sự đáng sợ, cô vội vàng chạy về phía Lục Bắc Thần. Anh đã tìm ra một cánh cửa ngách, có lẽ bình thường là lối đi dành cho quản gia hoặc người giúp việc. Đừng tưởng nhà họ Tiêu là nhà giàu mới nổi, thế mà vẫn học được bộ quy tắc ứng xử của xã hội thượng lưu cực nhanh. Cánh cửa ngách này có lẽ đã lâu lắm rồi không ai quét dọn, dây thường xuân và hoa bìm bìm leo đầy, nếu không nhìn kỹ vốn dĩ sẽ không để ý.
Cố Sơ đưa mắt nhìn cánh cửa rồi lại nhìn sang Lục Bắc Thần, thầm nghĩ sao anh lại quen thuộc nơi này đến vậy? Dường như Lục Bắc Thần nhìn thấu suy nghĩ của cô, thản nhiên nói một câu: "Phàm là biệt thự dù ít dù nhiều cũng sẽ để lại cửa sau." Nói tới đây anh nhướng mày: "Em không thể nào không biết."
"Nhà chúng tôi trước đây không khác người như vậy." Cô đáp một câu.
Lục Bắc Thần từ bên cạnh tìm được một sợi dây kẽm cũng đã gỉ, bẻ cong, bẻ qua bẻ lại mấy cái. Cố Sơ thấy vậy kỳ lạ hỏi: "Anh định làm gì vậy?"
"Cạy khóa."
"Hả?"
Lục Bắc Thần tảng lờ vẻ kinh hoàng tột độ của cô, sợi dây kẽm được chọc vào trong mắt khóa, sắt gỉ và sắt gỉ va chạm tạo thành những tiếng cọ sát nhức nhối. Cố Sơ đang định bịt tai lại thì bỗng nghe thấy 'cạch' một tiếng, khóa đã được mở ra. Cô tròn mắt, lần đầu tiên nói với anh bằng giọng ngưỡng mộ: "Lợi hại thật!"
"Trên đời này không có cánh cửa nào có thể ngăn cản tôi." Anh đẩy cửa ngách ra.
Nó phát ra một âm thanh chói tai, động tĩnh của tấm kim loại đã gỉ trở nên giòn tan trong một đêm như thế này. Cố Sơ ghét nghe thấy âm thanh này. Cô dụi dụi tai, nhìn theo bóng anh, bị đánh bại bởi dáng vẻ kiêu ngạo như một con chim công cao lớn của anh. Nhưng mà lời anh nói vẫn khiến cô hoang mang. Nếu anh thật sự rất giỏi mở khóa, vậy thì nơi cô ở...
Đang mải nghĩ thì cô nghe thấy Lục Bắc Thần bổ sung một câu: "À đúng rồi, bao gồm cả cửa nhà em."
Khi anh dứt lời, đúng lúc có một cơn gió đêm lùa vào, hơi lạnh, kích thích khiến Cố Sơ rùng mình một cái. Bị anh nhìn thấy, anh bèn cười nham hiểm: "Nếu tôi muốn giở trò với em thì bất kỳ lúc nào cũng có thể đột nhập vào nhà."
"Anh dám!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


