Khi Cố Tư vòng trở lại phòng ngủ, thấy Cố Sơ đang mở to mắt nhìn lên trần nhà, không biết đang nghĩ chuyện gì, thấy nó đẩy cửa vào, cô mới thu ánh mắt lại. Cố Tư đi tới bên cạnh giường trước cái nhìn của cô, ngồi xuống, chỉ nhìn cô mà không nói gì.
"Sao thế?" Cố Sơ hỏi.
"Ban nãy chị nghe thấy lời sếp chị nói rồi chứ?"
Cố Sơ gật đầu.
"Thế là ý gì?"
"Ý gì là ý gì?"
"Câu nói anh ta ấy, chị không có cửa trốn." Cố Tư nghiêng đầu nhìn cô: "Chị đang trốn anh ta?"
"Nếu không vì sao chị lại dặn em nói dối rằng chị không có nhà."
Cố Tư quan sát cô: "Anh ta ăn hiếp chị?"
"Chỉ là khác biệt về cách làm việc thôi." Lời nói dối của Cố Sơ không một kẽ hở: "Chị không tán đồng phong cách làm việc của anh ấy."
"Vậy có dịp xin nghỉ việc rồi."
Cố Sơ lại kéo kéo góc chăn, quầng sáng nơi đáy có phần rời rạc: "Chưa nghiêm trọng đến mức đó."
"Nhưng em cảm thấy chị không vui."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

